[GNVXĐT] Chương 21

Nguồn: Kites

Dịch giả: Ying Li

Chương 21

Sự việc trôi qua rất lâu rồi nhưng câu nói này vẫn thường xuyên bị người “nào đó” ác ý lôi ra để cười nhạo.

“Anh nói này, Tiêu Dĩnh, em mà chủ động thì trông thật đáng sợ”.

Cô đã quen quá rồi nên chẳng buồn để tâm.

“Lẽ nào lúc đó, em không lo anh từ chối em ư?”.

“Ở trước mặt anh, em đã chẳng còn mặt mũi nào nữa rồi, không phải sao?”.

“Đừng nói như vậy, anh không tôn trọng em lúc nào chứ?”.

“…”.

Mỗi lần như vậy, Tiêu Dĩnh căm phẫn nghĩ, sớm biết thế này thì ly dị quách cho xong, cũng còn tốt hơn những ngày tháng sau đó phải chịu đựng kiểu châm chích này, chẳng khác gì giày vò tinh thần người ta!

Đặt đồ ăn lên bàn, cô phụng phịu nói: “Phiền anh tránh ra!”.

Diệp Hạo Ninh chống tay bên cửa, nghiêng người, vẫn cười như không cười, nhìn cô.

Không nhịn được, cô nói: “Có phải anh bị ngớ ngẩn không, cười gì mà cười?”.

Thế nhưng đối phương không chấp nhặt, miễn cho ý kiến, chỉ quay người chậm rãi đi rửa tay. Khi xới cơm, cô tập trung tất cả sức lực của mình vào cánh tay, đảo mạnh nồi cơm như thể chẳng còn chỗ nào để trút giận ngoài nó nữa.

Lúc ăn cơm, cô thì thầm: “Em thấy anh thật ngốc nghếch”.

Rõ ràng là Tiêu Dĩnh chỉ lẩm bẩm một mình nhưng vẫn bị Diệp Hạo Ninh nghe thấy, ngay lập tức anh dừng đũa, nhướng mày hỏi: “Em nói gì?”.

“Nếu không phải ngốc thì sao lúc ở trong bệnh viện lại bất chấp nguy hiểm như vậy, cả tính mạng mình cũng chẳng cần?”.

“Có khoa trương quá không đó?”. Diệp Hạo Ninh cười, nói: “Tình hình sức khoẻ của anh, trong lòng anh hiểu rõ hơn ai hết”, rồi anh khẽ nheo mắt, hoài nghi nhìn cô: “Tiêu Dĩnh, liệu em có nghĩ rằng anh làm vậy là vì không muốn em đau lòng không?”.

Cô ngước mắt lên, nhìn anh chăm chú.

Anh mỉm cười: “Có phải em đã suy nghĩ quá nhiều rồi không? Thật ra hành động của anh đơn thuần chỉ xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo mà thôi”.

“Tuỳ anh, nói thế nào cũng được!”, cô mỉm cười, lại cắm cúi ăn cơm.

Không tranh luận không có nghĩa là không chấp nhặt.

Tiêu Dĩnh nhẩm tính một hồi, cảm thấy mình nên lật lại thế cờ, bằng không thì những ngày tháng sau này chẳng cách gì sống nổi.

Đúng dịp Giáng sinh, em gái Diệp Hạo Ninh từ Australia trở về, sau khi cả nhà ăn cơm xong, Tiêu Dĩnh liền vào bếp phụ dì giúp việc chuẩn bị hoa quả.

Dì năm lần bảy lượt giục cô: “Con đừng làm nữa, ra ngoài nói chuyện cùng chúng nó đi!”.

“Không sao ạ, con muốn đứng dậy vận động một chút”.

“Dì thấy gần đây con béo ra đấy”. Dì nghiêng đầu nhìn cô.

Tiêu Dĩnh không khỏi lúng túng, quả là điều không nên nhắc đến thì lại nhắc, nói ra chỉ tổ mất mặt thôi, sự thật là trong thời gian chăm sóc Diệp Hạo Ninh bị ốm, cô đã “chăm chút” bản thân mình béo lên ba bốn cân.

Lần trước, lúc về thành phố B làm thủ tục thôi việc, cô gặp một vài người bạn học cũ. Hứa Nhất Tâm rất hoài nghi hỏi: “Có phải cậu đã ăn vụng toàn đồ bổ dưỡng của Diệp Hạo Ninh đúng không?”.

Làm gì có đồ bổ dưỡng cơ chứ? Thừa dịp bị ốm, Diệp Hạo Ninh đã phát huy bản tính soi mói, xét nét đến cực độ. Nhất là khi Tiêu Dĩnh chủ động nhún nhường, anh chộp lấy thời cơ “xua đuổi” dì giúp việc nhanh nhẹn ấy đi, trắng trợn coi cô như nô dịch, thường xuyên kêu ca không vừa ý món này, không hợp khẩu vị món kia, thật khiến cô giận đến mức muốn nhảy dựng lên mà mắng nhiếc.

Thế nhưng nói đi nói lại, cô vẫn thấy hổ thẹn, đành im lặng nuốt giận.

Trong hoàn cảnh phải chịu áp bức, đè nén đó, cô lại béo ra, đúng là kì lạ!

Thế nên Diệp Hạo Ninh mới cười nhạo cô: “Người ta thường nói tâm trạng thư thái thì cơ thể béo ra, có vẻ em hoàn toàn thích ứng và mãn nguyện với thể trạng hiện nay của mình”.

Có trời chứng giám, Tiêu Dĩnh rất muốn xông đến, tay đấm chân đá một trận cho bõ tức, nhưng trông thấy gương mặt sáng sủa, gầy guộc ấy, cô lại nghiến răng nhẫn nhịn.

Thế nhưng sức khoẻ hiện giờ của Diệp Hạo Ninh đã khá lên rồi, đúng như những gì bác sĩ nói trước đó, nhờ sự dốc lòng chăm sóc của Tiêu Dĩnh, anh đã khôi phục lại hình tượng “siêu nhân” không gì sánh bằng trong lòng Hứa Nhất Tâm.

Tiêu Dĩnh cảm thấy tương lai phía trước giống như ánh bình minh sáng chói, rực rỡ, điều đó đồng nghĩa với việc những ngày tháng khổ cực đã đến hồi kết thúc.

Lúc mang đĩa hoa quả vào phòng khách, cô nghe thấy Diệp Tư Nhan nói với anh trai: “Tuần trước em còn gặp cô ấy ngoài đường, trông cũng khoẻ lắm”.

Tiêu Dĩnh hỏi: “Em đang nói ai vậy?”.

“Chị dâu!”. Diệp Tư Nhan kết thúc ngay chủ đề ấy, tỏ vẻ bối rối, vội vàng nhìn sang đĩa hoa quả trên tay Tiêu Dĩnh, liếc trái liếc phải rồi nói: “Em muốn ăn cam”. Đưa một miếng cam cho bạn trai ngồi cạnh mình, cô ấy khẽ liếc mắt sang: “Anh phải chủ động chút chứ!”.

Mắt Tư Nhan và Diệp Hạo Ninh cực kì giống nhau, đều sâu thăm thẳm, dường như ẩn chứa trong đó những tia sáng lấp lánh, quyến rũ vô cùng.

Thế nhưng Tiêu Dĩnh thấy cậu bạn trai Tư Nhan chẳng có động tĩnh gì cả, có lẽ đã quen với tính cách cô ấy rồi nên cậu ta chỉ mím môi, cười nhạt: “Anh đã được sự chấp thuận của người nhà em rồi”.

“Chính vì thái độ của anh nên em không chấp nhận anh đâu!”.

“Đều đã gặp mặt trưởng bối rồi, hối hận có phải hơi muộn không?”.

“Vẫn chưa đóng dấu ký tên mà, anh vui mừng quá sớm rồi đó!”. Diệp Tư Nhan kéo bạn trai đứng dậy, không ăn hoa quả nữa, hai người họ đi một mạch về phòng ngủ, tiếp tục cuộc đấu khẩu.

Quay đầu lại, thấy Diệp Hạo Ninh đang tựa vào ghế sofa, cười tủm tỉm, Tiêu Dĩnh liền hỏi: “Có phải anh thấy vui lắm không, gặp đúng đồng minh rồi còn gì!”.

“Cũng được, tàm tạm”. Anh lại nhìn cô, chỉ tay trên tầng: “Anh không ăn, em đem cho bố mẹ đi!”.

“Dì đã mang một phần lên rồi”. Tiêu Dĩnh ngồi xuống, ngắt một trái dâu tây, chẳng thèm nhìn anh: “Ai bảo cho anh ăn chứ?”. Cô do dự một lát rồi hỏi: “Vừa rồi mọi người bàn luận về ai thế?”.

Diệp Hạo Ninh dường như không hiểu, nhướng mày hỏi lại: “Ai?”.

“Em gái anh nói gặp người đó trên đường ở Australia, vừa thấy em đi tới, thần sắc của cô ấy trông rất lạ, rốt cuộc là chuyện gì?”.

Thấy vẻ mặt đầy hoài nghi của Tiêu Dĩnh, Diệp Hạo Ninh không kiềm chế được, cười một tiếng: “Thật kì lạ, sao gần đây em lại càng ngày càng nhạy cảm vậy?”.

“Ý anh nói em trước đây “máu lên não chậm” chứ gì? Việc này em thừa nhận từ lâu rồi, không cần anh nhắc nhở nữa. Nhưng “gần mực thì đen” mà, em cũng phải thay đổi chút ít chứ. Đừng đánh trống lảng nữa, mau nói đi!”.

Diệp Hạo Ninh chỉ nói qua loa, hời hợt một cái tên: “Đường Hân”.

“À”. Tiêu Dĩnh phản ứng cực nhanh, kì thực là vì trong lòng cô mơ hồ đã đoán được rồi, thế nên cô im lặng, chẳng nói gì.

Một lúc sau, Diệp Hạo Ninh thản nhiên hỏi: “Không còn vấn đề gì nữa chứ?”, dáng vẻ xem chừng chưa thoả mãn cho lắm.

Cô đã bị anh chòng ghẹo như thế đấy, cuối cùng vẫn không kiềm được: “Câu hỏi thì nhiều lắm đấy, chỉ xem anh có trả lời thành thật không thôi!”.

“Nói đi!”.

Anh đổi sang tư thế ung dung, thoải mái hơn, chân mày chẳng động đậy, như đã sớm có sự chuẩn bị.

Song thảo luận vấn đề này ở nhà bố mẹ chồng có phải là hơi bất tiện không?

Tiêu Dĩnh nhìn quanh, căn phòng khách rộng lớn thế này lại chỉ có hai người họ, đôi mắt Diệp Hạo Ninh liếc sang, ánh mắt bình tĩnh không chút gợn sóng. Cuối cùng, cô hỏi: “Tại sao hai người chia tay?”.

“Vì cô ấy không yêu anh”.

Trông thấy vẻ mặt vô cùng kinh ngạc của cô, Diệp Hạo Ninh dở khóc dở cười, nói: “Điệu bộ của em trông thật ngốc nghếch!”. Gương mặt anh vẫn điềm đạm, bình tĩnh, dường như vấn đề này chẳng ảnh hưởng gì đến biểu cảm của anh.

Anh nói vậy nhưng Tiêu Dĩnh quên cả phản bác, hồi lâu sau mới hoàn toàn “tiêu hoá” hết thông tin vô cùng đơn giản đó, lúng búng nói: “Là như vậy ư…?”.

Không ngờ Diệp Hạo Ninh bình thản đính chính: “Thật ra vốn chẳng phải là chia tay, anh và Đường Hân chưa từng có bắt đầu”.

“Cái gì?”. Cô chợt tỉnh ngộ, dáng vẻ lại như khó tin: “Lẽ nào anh yêu đơn phương?”.

Anh không ý kiến gì, liếc cô một cái, cảm thấy hơi bất mãn với câu hỏi này: “Lúc đó anh vẫn còn trẻ”.

Dường như tình cảm bắt đầu từ thuở thanh mai trúc mã, anh đã từng thật lòng yêu Đường Hân. Chơi với nhau từ thuở nhỏ, anh tận mắt trông thấy cô ấy trưởng thành, từ nàng công chúa nhỏ yêu kiều, dễ thương trở thành một phụ nữ sắc sảo, xinh đẹp, anh thậm chí không nhớ nổi mình đã yêu cô tự lúc nào.

Nhưng cô ấy lại không thích anh.

Là chàng hoàng tử trong mắt nhiều người, gần như đi đến đâu anh cũng nhận được cái nhìn ngưỡng mộ của người khác, nhưng người anh muốn có được lại mãi mãi chẳng thuộc về anh.

Vì thế, dẫu người bên cạnh đã sớm hiểu rõ mười mươi nhưng Diệp Hạo Ninh khi ấy chưa từng nói với Đường Hân rằng anh yêu cô. Vốn kiêu ngạo từ nhỏ nên anh trước sau không hề nói với cô ấy lời nào.

Đến lúc về nhà, Tiêu Dĩnh vẫn hoài nghi đủ thứ. Diệp Hạo Ninh mất kiên nhẫn, lạnh lùng nhìn cô: “Em không thấy mệt sao?”.

“Không mệt!”. Cô cũng liếc sang, nhìn chăm chăm vào cổ tay anh, giọng cô chợt trầm xuống: “Anh nói đi, có phải anh vẫn còn tình cảm với Đường Hân không? Nếu không thì vì sao đã biết là cặp đồng hồ tình nhân mà vẫn không chịu đổi chứ?”.

“Sao em biết đó là đồng hồ tình nhân?”. Diệp Hạo Ninh sững người trong thoáng chốc rồi nheo mắt, hỏi cô: “Nói đi, em phát hiện ra từ lúc nào?”.

“Rất lâu rồi!”.

“Vậy sao lúc này mới nhắc đến?”.

Tiêu Dĩnh nghẹn lời.

“Xem ra trước đây em vốn không hề tò mò”. Anh ngừng trong giây lát: “Hoặc là không coi trọng”.

Làm sao mà tình thế lại bị đảo ngược thế này, hiện giờ cô lại là kẻ đuối lý. May mà gần đây cô thường xuyên tiếp xúc với Diệp Hạo Ninh nên tốc độ phản ứng đã tăng lên một bậc. Tiêu Dĩnh chỉ ngẩn người ra một giây rồi đanh mặt lại: “Đừng hòng đổi đề tài khác nhé, mau giải thích rõ ràng “lịch sử” của anh đi rồi hẵng nói chuyện khác!”.

“Chẳng có gì để giải thích cả, chỉ là do thói quen mà thôi”.

Đó đã là chuyện của nhiều năm trước. Khi đó là sinh nhật Đường Hân, anh mua một cặp đồng hồ nhưng sau đó, có lẽ đã phát hiện ra điều gì nên cô tìm lý do để trả lại. Ngoài miệng thì nói: “Quá sang trọng” nhưng mọi người đều hiểu rõ rằng chiếc đồng hồ nữ đã qua sử dụng ấy, dù trả lại cho anh thì sau này có lợi ích gì chứ? Nhưng anh vẫn nhận lại, chỉ nhớ vẻ mặt lúc đó của anh rất điềm tĩnh: “Anh tặng quà cho người khác còn sang trọng hơn thế này rất nhiều”.

Đường Hân ngẩn người, lúc này cô đã hạ quyết tâm, tự nhủ rằng cô cũng giống như những người bạn nữ khác của anh, chỉ là bạn bè đơn thuần thôi.

Vẻ mặt thoải mái của cô lúc đó tuy chỉ là thoáng qua nhưng đến nay, anh vẫn chẳng thể nào quên được.

Có một số lời nói chung quy không nên nói ra.

Cũng chẳng thể nói ra được.

Anh tin mình không lựa chọn sai, cũng tin rằng đến một ngày nào đó, sẽ có một người phụ nữ khác khiến anh lại yêu thương như thế.

“Trong két có nhiều đồng hồ như vậy, đổi cái khác có được không?”.

“Được thôi, nhưng anh cũng có điều kiện”.

“Điều kiện gì?”. Chỉ cần đổi quách thứ đồ vướng mắt đó, điều kiện gì cũng có thể thương lượng được.

“Tạm thời chưa nghĩ đến”. Anh trịnh trọng đề nghị: “Chi bằng chúng ta đi tắm trước, việc khác từ từ rồi nói!”.

“Được thôi!”.

“Em đi lấy đồ ngủ đi!”.

“Được”.

“Lấy cho cả anh nữa!”.

“Tại sao?”.

“Bởi vì vừa rồi chính miệng em hứa mà”.

“…”.

Gương mặt điển trai đối diện cười rất gian xảo, còn Tiêu Dĩnh băn khoăn tự hỏi, chính miệng cô hứa với anh điều gì cơ chứ?

Bàn tay anh lướt sang, cuối cùng cô đành để mặc anh ôm lấy, dẫn vào phòng tắm, miệng nói: “Em cảm thấy có đôi lúc, chúng ta giao tiếp với nhau vẫn gặp trở ngại”.

“Không mà!”. Người bên cạnh dường như miễn cưỡng nhoẻn nụ cười, nghiêm túc bảo: “Cưng à, anh lại thấy như bây giờ là vừa hay đấy!”.

Hoàn chính văn

Phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s