[GNVXĐT] Chương 15

Nguồn: Kites

Dịch giả: Ying Li

Chương 15

Tiểu Dĩnh cụp mắt xuống, không khỏi nắm chặt hai tay, nhưng thình lình lòng bàn tay khẽ nhói đau, lúc này mới nhớ ra là đang cầm chìa khóa xe của Diệp Hạo Ninh.

Vì nỗi đau le lói này, cô mới hoảng hốt thứ tỉnh ra, nhìn về phía Trần Diệu, tiến một bước đi đên bên cạnh chiếc xe.

Nào ngờ anh đã tiến về trước một bước, tốc độ còn nhanh hơn cả cô, trước khi cô kéo cửa xe ra, anh đã đứng ngay trước mặt cô, khẽ do dự hỏi: “Phải đi bây giờ sao?”.

Anh trông thấy cô cầm chìa khóa xe, lại cứ ngỡ là cô lái xe đi

Bởi lẽ đứng cách nhau rất gần, cô mới trông thấy rõ vết thâm quanh mắt, cùng với những cọng râu mọc lún phún trên cằm. Thật ra anh vốn rất quan tâm đến phục trang, tuy là không thể so bì với Diệp Hạo Ninh, nhưng anh vốn trước nay sạch sẽ ngăn nắp. Vậy mà giờ đây khuôn mặt tiều tụy, đầu tóc rối bời, ngay cả chiếc áo cũng có vài chỗ nhăn nhúm.

Cô hoàn toàn không muốn quan tâm, nhưng cuối cùng vẫn không kìm được, hỏi vặn vẹo theo trực giác: “Anh sao vậy?”.

Trần Diệu khẽ ngẩn người, đáy mắt ánh lên chút rung động, một lúc sau mới nhíu mày thấp giọng nói: “Bố anh nhập viện rồi, anh về lấy chút quần áo”, ngay cả trong giọng nói cũng khàn khàn mệt mỏi.

Tiểu Dĩnh bất giác khinh hoàng, bởi vì anh trước nay vốn ung dung kiên định, nào đâu mệt mỏi lo lắng như lúc này, thế là liền hỏi: “Bác trai không sao chứ? Bị bệnh gì?”.

“Bệnh tim bộc phát, nửa đêm qua đã đưa vào bệnh viện cấp cứu, giờ cũng đỡ rồi”.

Cô thở phào: “Thế nên anh phải túc trực trong bệnh viện cả đêm?”.

“Ờ”.

Anh lại nói: “Một thời gian nữa phải phẫu thuật nữa”.

Tiểu Dĩnh suy ngẫm, cuối cùng vẫn nói: “Hiện giờ có tiện thăm bệnh không? Em muốn cùng anh đi đến bệnh viện thăm bác”.

Tiểu Dĩnh quay về nhà đã là hai mươi ba tiếng đồng hồ sau đó rồi.

Vừa bước vào nhà, đã nghe thấy tiếng haha của Đông Đông, vừa bò chập chững từ phòng ngủ ra, trông thấy cô liền ôm chầm lấy đùi cô: “Dì út”.

Cô ẵm bé lên thơm vào má, Tiểu mẫu đã bắt đầu hoài nghi: “Lúc nãy ra khỏi cửa chẳng phải nói chỉ là xuống lầu lấy chút đồ sao? Sao lại đi lâu thế? Điện thoại di động cũng không mang theo, tìm con cũng không được”.

Cô do dự trong chốc lát mới nói: “… Gặp phải người bạn học cũ, thế nên con mới dăm ba câu…” đang suy nghĩ không biết có nên nói tin tức của bố Trần Diệu ra không. Kết quả là Tiểu Huệ vừa kịp ló ra từ trong phòng ngủ hỏi “Em nói là lấy bộ sản phẩm dưỡng da cho chị mà, đã lấy chưa?”.

Cô ngẩn người, bất giác “ai da” một tiếng.

Lại quên nữa rồi.

Từ bệnh viện đi taxi về nhà luôn, thế là quên mất phải vào xe lấy đồ.

“Trí nhớ của em thật là!” Tiểu Huệ lắc đầu mất kiên nhẫn.

Cô nói: “Chị đợi lát, em xuống lấy bây giờ!”.

Căn hộ cũ không có thang máy, nhưng may thay Tiểu gia ở lầu 3, đi lên đi xuống cũng rất tiện.

Tiểu Dĩnh sau kho thở dốc chạy xuống dưới lầu lại tìm chiếc hành lý, lật lật tìm, bộ sản phẩm dưỡng da quả nhiên có ở bên trong. Kết quả là đến khi cô quay đầu lại, phát hiện ra Diệp Hạo Ninh đã theo sau cô từ lúc nào, hai tay cho vào trong túi quần, đứng ngay trước lối vào cầu thang nhìn cô.

Cô lại bị động tác âm thầm lặng lẽ của anh làm cho hí hồn, chưa kịp hoàn hồn, bất giác nhíu mày hỏi: “Anh làm gì vậy?”.

Diệp Hạo Ninh nói: “Bố em vừa hỏi anh vì sao hôm nay tính khí em bướng bỉnh như vậy?”.

Cô ngẩn người ra, sau đó giả vờ khù khờ: “Có ư?”.

Anh miễn đưa ý kiến gì cười lạnh lùng, vẫn là biểu cảm phớt lờ khó hiểu ấy, ngay cả ánh mắt cũng mập mờ khó hiểu: “Nói đi, rốt cuộc là vì chuyện gì!”.

Cô lại khẳng định: “không có”.

Anh dường như tính khí tốt lành, cũng không tiếp tục truy cứu nữa, chỉ là nhìn cô điều tra một hồi, liền chậm rãi nói: “Nếu thật sự không có gì thì tốt, vậy thì chút nữa đừng có giở tính ễnh ương lúc nắng lúc mưa ra mà nói chuyện, chứ không thì bố mẹ em lại tưởng anh làm em thiệt thòi gì”.

“Yên tâm đi, ở trước mặt bố mẹ em anh làm tốt như vậy, quả là người con rể mẫu mực tiêu chuẩn, ngay cả ông anh rể già cả tốt bụng cũng không bằng anh nữa. Bố mẹ em làm sao có thể nghi ngờ anh bắt nạt em chứ?”.

“Thế ư?”. Diệp Hạo Ninh lại lần nữa biểu cảm không rõ ràng cười cười: “Cảm ơn lời khen ngợi”.

Cô cũng không kém cạnh gì: “Đừng khách sáo” sau đó cũng không nhìn anh, mặt không biểu cảm bỏ đi luôn.

Thế nhưng suy nghĩ lại chẳng mấy có ý nghĩa gì, rõ ràng là khoảng thời gian lúc trước mối quan hệ của họ đã trở nên tốt thế kia mà, tốt đến mức khiến cho người khác phải ngưỡng mộ, kết quả lại vì người và sự vật đột nhiên xuất hiện làm rối loạn những tiết tấu và nhịp điệu đó.

Có một vài thứ thoáng chốc bị che đậy ngụy trang nhưng rồi cuối cùng cũng bị bộc lộ ra ngoài và trở nên tồi tệ hơn nữa.

Lúc này trong lòng Tiểu Dĩnh lại bị dồn nén tựa như nhúm bông gòn, tiến không được lui không xong, chỉ chất chứa đầy những sự khó chịu, có lúc thậm chí đè nến đến mức con tim đau nhói đến mức nghẹt thở.

Về người phụ nữ ấy, thanh mai trúc mã của Diệp Hạo Ninh, hoặc có thể là mối tình đầu của anh, cô lại ngày càng cảm thấy tò mò hiếu kỳ, nhưng rồi lại không dám gặp mặt.

Diệp Hạo Ninh vốn không phải loại người hoài niệm về những gì đã qua. Nhưng lại cất giấu chiếc đồng hồ nữ đã qua sử dụng, anh cũng cực kỳ ít khi có nhã hứng dẫn cô đi dạo phố, lại nhớ về phong thái và thói quen mua sắm đồ của người phụ nữ khác. Lại có lẽ còn có những việc khác lâu hơn nữa, sau buổi tiệc dạ hội ấy, anh lái xe trong sự hoảng hốt thất thần, lúc đó có phải là vì nghĩ đến người phụ nữ đó?

Cô cũng chẳng phải mới phát hiện ra anh có những quá khứ không thuộc về cô, nhưng lại vì lần đầu tiên trong mấy năm qua phát giác ra rằng hóa ra bản thân cô cũng rất để tâm.

Cô lại rất để tâm đến tận đáy lòng anh, có phải thật sự có một người khiến anh cảm thấy khó quên. Kiểu đoán mò thế này tựa như móng vuốt của mèo con, cứ ngứa ngáy cứa vào con tim, mang theo nỗi đau nhức nhối càng thêm đau xót. Cuối cùng thì khiến trong lòng người ta không khỏi hoảng hốt bất an.

Ở nhà mẹ ruột được hai ngày một đêm thì Tiểu Dĩnh cùng Diệp Hạo Ninh quay về thành phố C. Công ty của cô đã gia nhập vào thị trường trong nước nhiều năm, cũng đã sớm “nhập gia tùy tục”, vì thế lễ quốc khánh nhân viên được nghỉ cả thảy 7 ngày.

Ngày thường chỉ hận là thời gian nghỉ ngơi không đủ, nhưng khi được nghỉ ngơi, lại trọn cả tuần lễ, lại khiến cho người ta chẳng biết thế nào mà lần được

Tiểu Dĩnh đang trong trạng thái này, suốt ngày ngoài những lúc lướt web xem tivi, ăn cơm ngủ nghỉ, thì cũng không tìm được đâu ra việc để làm. Có lần máu lên muốn đi dọn dẹp vệ sinh nhà cửa, kết quả là không chạm vào được nửa hạt bụi.

Xem ra người giúp việc theo giờ Diệp Hạo Ninh mời về quả thật chuyên nghiệp, lại quét dọn nhà cửa sạch sẽ không chút bụi bặm gì.

Cô thuận miệng đề cập đến, không khỏi khen ngợi nói: “Rốt cuộc anh kiếm đâu ra người giúp việc tay chân nhanh nhẹn như dì thế hả? Vả lại động tác vừa nhanh nhẹn lại nhanh chóng. Mấy buổi sáng nay, ngay cả dì vào nhà lúc nào, rồi đi lúc nào em cũng chẳng rõ nữa là”.

Diệp Hạo Ninh vừa tắm xong đang xem tivi, thần sắc bình thản nói: “Trương Bân giới thiệu cho đấy, muốn thuê người đương nhiên phải tìm người tốt nhất rồi”.

Đúng vật, đây chính là phong cách nhất quán của anh. Cô không nói gì cả, chỉ đứng dậy đi ép nước trái cây, đi đến gần cửa nhà bếp mới hỏi thêm vài câu: “Anh có muốn uống không?”.

Diệp Hạo Ninh nằm ườn trên ghế sofa liếc nhìn cô, lắc lắc đầu.

Kỳ thực mấy ngày gần đây đối thoại của hai người bọn họ giảm dần, so với trước lễ quốc khánh lại còn ít hơn đến đáng thương, vẫn thường chỉ nói dăm ba câu. E là điều duy nhất còn hợp ý ăn rơ còn sót lại chính là những lúc Diệp mẫu gọi điện thoại kêu hai người họ sang dùng cơm, cô và anh đều nhất trí khước từ, cũng chẳng qua là không muốn để lộ ra hai gương mặt xấu xí trước mặt hai bậc trường bối mà thôi.

Lúc mang nước ép trái cây từ phòng bếp ra, Tiểu Dĩnh dường như đột ngột nhớ ra hỏi: “Khoa tim tốt nhất trong thành phố này là bệnh viện trung ương số 1 phải không?”.

Diệp Hạo Ninh nheo nửa mắt nhìn, dường như là sắp ngủ rồi, nhưng vẫn trả lời cô: “Đúng thế”.

“Vậy anh có quen biết người có địa vị thuộc phạm vi này không? Gần như nghe nói người thực hiện khoa phẫu thuật tim mạch giỏi nhất là giáo sư trẻ tuổi Dương phải không? Hình như là Dương Tư Sơn”.

Diệp Hạo Ninh mở mắt nhìn cô: “Sao em lại nghĩ rằng anh có quen biết với người này? Anh cũng chẳng mắc bệnh tim” thấy đối phương bỗng chốc tắt đài, anh mới quan tâm nói: “Nếu như em nói đến vị giáo sư Dương khoa 2 bệnh viện trung ương số 1 thì anh chưa liên lạc qua với người đó, nhưng mà, nghe nói vị thầy giáo của anh ta là Tăng Viện Sĩ, mà người này thì anh có quen đấy”.

Tiểu Dĩnh không khỏi ánh lên niềm vui, chỉ nghe thấy anh hỏi vặn lại: “Em lại muốn làm gì đấy?”.

Cô nói: “Có thể giới thiệu cho em không?”.

“Em còn chưa có trả lời câu hỏi của anh?”.

Cô hết cách, đành phải suy nghĩ rồi nói: “Là cha một người bạn em, gần đây ông ấy phải làm một ca phẫu thuật cầu chủ vành, tuần sau phải chuyển sang bệnh viện trung ương số một rồi. Anh có thể là người trung gian, giới thiệu vị giáo sư Dương đó cho em quen không?”.

“Giới thiệu cho em thì có ích gì chứ?”. Diệp Hạo Ninh khẽ cười: “E là ngay cả phẫu thuật bắc cầu chủ vành [1] là gì em còn chưa biết nữa. Thế này đi, hai ngày nữa anh sẽ liên lạc, nếu em và người bạn đó thấy tiện, đến lúc đó gọi anh ta cùng ra ngoài gặp mặt, bệnh tình của bệnh nhân và chi tiết cuộc phẫu thuật, chỉ có người nhà bệnh nhân và chính bác sĩ cùng nhau thảo luận mới tốt”.

Thế là ngày thứ hai Tiểu Dĩnh liền gọi điện thoại cho Trần Diệu, nói rõ tình hình, nào ngờ đầu dây bên kia điện thoại không có hồi âm.

Cô bất giác lo lắng: “Lẽ nào bệnh tình bác Trần có biến chuyển gì?”.

“Không phải đâu”, Trần Diệu cuối cùng đã chịu lên tiếng, chỉ ngừng một lát mới thấp giọng gọi tên cô: “Tiểu Dĩnh… anh ấy có biết không?”.

Hỏi không đầu không đuôi như vậy cô không hiểu: “Ai?”.

“Chồng em. Anh ta có biết em giúp bố anh tìm bác sĩ phẫu thuật không?”.

Tiểu Dĩnh đột ngột yên tĩnh lại, sau một hồi nhẹ giọng nói: “Em nói anh ấy anh là bạn em”.

“Thế ư” nỗi khổ tâm trong lòng Trần Diệu lập tức tan biến, anh liền mỉm cười: “Được. Anh biết làm thế nào rồi. Em cảm ơn anh ấy giùm anh trước nhé! Hôm nào mọi người gặp mặt, anh lại cảm ơn trực tiếp với anh ấy!”.

“Không cần phải khách sáo như thế…” cô cuối cùng ngắt điện thoại, quay đầu đi vào thư phòng tìm Diệp Hạo Ninh, chỉ thấy anh đang ngồi trước bàn làm việc lớn nhìn chằm chằm vào màn hình vi tính, ngón tay thon dài cầm chuột nhất thời động đậy.

Vẫn là bộ dạng phớt lờ không quan tâm, chỉ có ánh sáng nhẹ ngưng đọng ở hai đáy mắt

Cô cứ ngỡ anh chỉ lướt web thôi, trước lúc định cử động tiến về phía trước, kết quả là vựa kịp nghe thấy anh nói: “Thị trường của những quý sau phải tranh thủ tăng thêm 1 đến 2 điểm thị phần, nếu như vậy thì…”.

Cô không khỏi khẽ sững người, lúc này mới phát hiện ra rằng có sợi dây tai nghe mỏng vắt ngang uốn lượn phía trước ngực áo của anh. Lại nói chuyện điện thoại với nhân viên cấp dưới việc công ty

Cuối cùng đành phải rút lui khỏi cửa êm đẹp. Tiểu Dĩnh vừa rót ly nước cam vừa thầm nghĩ, cũng may cô không phải nhân viên dưới quyền của Diệp Hạo Ninh, chứ không thì ngày cả lễ quốc khánh cũng không tài nào được yên lòng, như vậy có phải thê thảm lắm không?

Mười phút sau, cửa thư phòng mở ra, người đứng ngay mép cửa nhìn cô: “Lúc nãy tìm anh có gì không?”.

“Ờ, vâng” cô liền cầm chiếc điều khiển ti vi từ xa tắt ti vi, đứng dậy từ chiếc sofa hỏi: “Chuyện phẫu thuật đó, khi nào thì xong?”.

“Gấp vậy à?”.

“Chuyện này đương nhiên là càng nhanh càng tốt rồi”.

Diệp Hạo Ninh khẽ nhướn mày, dường như tùy tiện nói: “Lần đầu tiên thấy em quan tâm như vậy. Người đó là bạn học trước đây của em à?”.

“Ồ”.

“Là nam à?”. Kỳ thực biểu cảm của anh lúc này đây không nghiêm túc chút nào, thậm chí còn mang ý nghĩ cợt nhả, nhưng cô liền nghĩ đến cuộc đối thoại lúc nãy với Trần Diệu, thế là không khỏi hoài nghi một lát, mới trầm mặc gật gật đầu.

Dáng vẻ hoài nghi ấy khiến Diệp Hạo Ninh trong phút chốc nhíu mắt lại, ánh mắt khẽ khàng sục sạo một lượt qua mặt cô, sau đó mới bình thản nói: “Đợi qua dịp lễ đi, rồi hẹn anh ta ra ngoài”.

Cô ngẩn người, vội nói: “Giáo sư Dương đồng ý rồi sao?” trong giọng điệu ánh lên niềm vui.

Anh lại hừ vài tiếng, không để tâm đến cô nữa, quay người về thư phòng.

Không thể không thừa nhận, hiệu quả làm việc của Diệp Hạo Ninh không phải là cao thủ bình thường. Sau kỳ nghỉ lễ quốc khánh dài ngày, hai ngày sau, anh liền hẹn được vị bác sĩ có tiếng trong thành phố kiêm giáo sư Dương Tư Sơn nổi tiếng khoa tim mạch toàn quốc ra dùng cơm.

Vì sự việc ấy, Tiểu Dĩnh đặc biệt xin nghỉ phép thêm 2 ngày, ở lại thành phố C.

Giáo sư Dương hôm đó có buổi thuyết trình hội thảo, trước đó đã liên lạc thông báo có thể đến trễ một chút, nhưng hai người họ vẫn đi đúng giờ, bởi vì Diệp Hạo Ninh vốn không thích sự chậm trễ, Tiểu Dĩnh cũng vậy. Kết quả là đến sảnh bao của nhà hàng hẹn trước, mới phát hiện ra vẫn còn có một người đến sớm hơn cả họ nữa.

Trần Diệu một mình ngồi đó nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng mở cửa, anh liền đứng dậy, anh mắt vừa kịp lúc bắt gặp người đàn ông đang đi đến trước mặt.

Thật ra anh biết anh ta, Diệp Hạo Ninh, người này anh đã từng nghe thấy tên từ những người bạn học cùng trường phổ thông, chính là người đàn ông cưới Tiểu Dĩnh làm vợ.

Chính vì như thế, cho nên sau khi về nước anh mới đặc biệt lặn lội tìm tòi thông tin về anh ấy, sau đó mới phát hiện ta, quá trình tìm kiếm không chút gian nan khó khăn gì. Người đàn ông trẻ tuổi thành đạt như vậy, bất luận trên phương tiện thông tin đại chúng hay là tin tức xì căng đan tình ái cũng đề dễ dàng thông qua những kênh tin tức đó tìm thấy những tin tức rò rỉ.

Tuy thế trong vô vàn tin tức xì căng đan ấy, lại cực kỳ ít thông tin liên quan đến Tiểu Dĩnh. Anh thậm chí không tài nào hiểu rõ được, điều này là vì Diệp Hạo Ninh bảo vệ cô ấy hay vì bỏ lướt qua cô ấy đây

Chỉ biết rằng bất luận thế nào cũng đều đủ khiến người khác cảm thấy ngột ngạt đến mức đau đớn.

Anh đứng dậy, sau đó đưa tay ra, bắt chặt lấy tay đối phương: “Anh Diệp, xin chào”. Kỳ thực Tiểu Dĩnh đứng ngay sau lưng Diệp Hạo Ninh, anh lại cơ hồ không nhìn thấy, lại dường như đánh mất cả dũng khí, lại dường như lúc này có việc cấp bách hơn cần phải làm. Vì thế mà chỉ nhìn chăm chăm vào mắt của Diệp Hạo Ninh.

Còn Diệp Hạo Ninh cũng đang nhìn đối phương, dưới đáy mắt sâu đen thẳm dường như có một bó đuốc sáng, dưới ánh đèn trực sáng và ấm áp khẽ hấp háy thoáng qua. Anh thoải mái mỉm cười, nói: “Hân hạnh”. Sau đó mới nới lỏng bàn tay, xoay đầu lại nhìn Tiểu Dĩnh, trên mặt vẫn nở nụ cười bình thản như thế, ánh mắt sâu thẳm khôn lường: “Trên đường đi em có bị say xe không? Em còn đứng đó làm gì nữa, qua đây ngồi xuống đi, để nhân viên phục vụ rót ly nước nóng cho em nhé!”.

Tiểu Dĩnh gật gật đầu, khuôn mặt hơi tái nhợt dưới ánh đèn chiếu, lúc đi ngang qua người Trần Diệu, mùi bạc hà mát lạnh thoang thoảng phảng phất, vốn dĩ kích thích sảng khoái đầu óc, nhưng cô lại cảm thấy tinh thần hỗn loạn hơn, bới vì không phân biệt được rõ mùi bị đó là của anh hay của Diệp Hạo Ninh.

Cô ngồi nghiêng một bên trên chiếc sofa dài, Diệp Hạo Ninh cũng cùng bước đến, lại liếc mắt nhìn nghiêng về phái đối phương đang ngồi trên chiếc sofa đơn khác, chậm rãi ngồi xuống, rút điếu thuốc ra cho Trần Diệu.

Kết quả Trần Diệu nói: “Đa tạ, tôi không hút thuốc”.

Bàn tay Diệp Hạo Ninh dừng lại trong không trung vài giây, tiếp đó rút tay về thuần thục đặt điếu lên môi, rồi lại đưa tay về sờ túi áo, trông thấy dáng vẻ cúi nửa người đun trà của nhân viên phục vụ vội vàng chụm chiếc bật lửa của mình về phía trước.

Diệp Hạo Ninh nói tiếng “cảm ơn”, khẽ nghiêng đầu trở mình, màu đỏ tươi của ánh lửa nhanh chóng lóe lên giữa những ngón tay thon dài, anh chậm rãi nhả từng làn thuốc, sau đó mới nhìn Trần Diệu hỏi: “Là giữa chừng cai thuốc hay là trước giờ anh không hút?”.

Trần Diệu cười cười, dường như nhớ ra điều gì: “Hồi học đại học cũng có hút thuốc một thời gian, nhưng sau này người bên cạnh không thích, thế nên dứt khoát cai sớm thôi”.

“Ồ, chắc là bạn gái phải không?” Nụ cười sau làn khói thuốc của Diệp Hạo Ninh quả không mấy thân thiện, ngưng một lát mới nói: “Như Tiểu Dĩnh đây cũng vậy, cô ấy cũng ghét mùi thuốc lá. Thế nhưng hiện giờ xa cách nhau thế này, chắc là cũng không đến nỗi khiến em bị ngạt chứ hả?” Câu cuối là nhắm vào Tiểu Dĩnh, thế nhưng người trong cuộc vẫn cúi cúi đầu, tay khẽ nắm chặt lấy chiếc ly, như đang thất thần.

Da dẻ cô vốn dĩ đã trắng nõn nà, lúc này đây dưới ánh đèn chiếu ngay cả những gân xanh cũng thoắt ẩn thoát hiện trên cổ tay, xương ngón tay cũng trở nên trắng trẻo.

Không nghe thấy cô trả lời, Diệp Hạo Ninh cũng không để tâm gì nữa, chỉ liếc thoáng liếc mắt nhìn cô, Trần Diệu thì lại cười nói tiếp: “Thật ra phụ nữ đều thế cả, các chị em phụ nữ nhà tôi đều theo chủ nghĩ cấm kỵ thuốc lá. Ngay cả bố tôi cũng thường nói, bệnh tim của ông ấy cũng là do sau khi bị mẹ tôi ép cai thuốc mới bộc phát”.

Diệp Hạo Ninh cũng cười theo, tự nhiên chuyển đề tài: “Phẫu thuật bắc cầu chủ vành xem là tiểu phẫu, mọi người đừng quá lo lắng, một lát giáo sư Dương đến, anh có thể thảo luận với ông ấy tình hình cụ thể hơn”.

“Nói đến việc này, thật sự rất cảm ơn anh và Tiểu Dĩnh. Thật ra lúc đầu tôi đề cập với Tiểu Dĩnh cũng không nghĩ rằng sẽ rất nhanh chóng liên hệ được với vị bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất nước này”.

Đương sự được nhắc đến tên cuối cùng cũng hoàn hồn lại, ngẩng đầu nhìn thẳng mặt hai người đang trò chuyện, lại không khỏi ngờ vực, cứ ngỡ bản thân mình vừa rồi nghe nhầm.

Kỳ thực việc tìm đến giáo sư Dương Trần Diệu chưa hề đề cập với Tiểu Dĩnh, việc này đều là do Tiểu Dĩnh tự ý làm. Lúc đó đang đi thăm bác Trần ở bệnh viện chỉ nghe nói anh muốn chuyển bác sang bệnh viện trung ương làm phẫu thuật thôi. Con về cáo tên Dương Tư Sơn cũng là việc ngẫu nhiên sau này nói chuyện phiếm mà nhắc đến, cô lưu ý nhớ ngay cái tên đó.

Cô vẫn còn chưa hiểu rõ, thì Diệp Hạo Ninh bình thản mở miệng nói: “Không cần khách sáo, cũng hiếm khi Tiểu Dĩnh vì chuyện bạn bè nhờ vả tôi, đây cũng là lần đầu, tôi lại cảm thấy rất hay”.

Lần này cô nghe thấy rõ ràng. Đây là lời lẽ gì đây? Trước mặt Trần Diệu trong lòng cô không khỏi cảm thấy ngại ngùng có chút phẫn nộ, rõ ràng là người nói câu này vẫn mang biểu cảm điềm đạm, nửa sau khuôn mặt ẩn sau làn khói thuốc mờ nhạt, dường như cả ánh mắt sâu đen cũng trở nên mờ nhạt đi, càng khiến cho người ta không tài nào nắm bắt được suy nghĩ.

Cô cử động khóe miệng muốn nói phản bác, nhưng rồi lại dường như không tìm ra lời lẽ nào xác đáng thích hợp, chỉ đành ngồi im lặng.

Thế nhưng Trần Diệu đã trông thấy ánh mắt Diệp Hạo Ninh, nhưng lại không có động tĩnh gì cả, chỉ mỉm cười: “Tiểu Dĩnh lúc còn đi học cũng y như vậy, không thích nhờ cậy ai. Thế nên, việc này tôi cũng cảm thấy rất vinh dự”.

Diệp Hạo Ninh không nói gì nữa, giơ tay phủi phủi khói thuốc, kỳ thực điếu thuốc đã cháy đến tận đuôi thuốc rồi, nhưng anh lại không hề hay biết gì.

Sảnh bao rộng lớn bỗng chốc im lặng trở lại.

Chỉ có ánh đèn cồn trên bàn trà vẫn đang lóe lên những ánh lửa màu xanh bập bùng. Trong chiếc bình đun nước thủy tinh vẫn mơ hồ nghe thấy tiếng nước sôi ùng ục, ùng ục… những bong bóng nước sôi nối tiếp nhau nổi lên trên, rồi lại trong nháy mắt tan biến đi mất.

Tiểu Dĩnh lại cảm thấy thanh âm khẽ ri rỉ như vậy dường như có chút gì đó xa xăm, cơ hồ đến từ tận đáy lòng cô, cô chỉ cảm thấy con tim mình cũng như đang bị đặt trên ngọn lửa khẽ bập bùng kia, khiến người ta cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Có lẽ từ lúc bắt đầu đã là sai lầm.

Cô không nên quá nhiều chuyện bao đồng.

Diệp Hạo Ninh nói đúng, phẫu thuật bắc cầu chủ mạch vành không phải đại phẫu gì, cũng không nhất thiết phải mời vị bác sĩ giỏi nhất bệnh viện thành phố. Tốn nhiều công sức thế này, thậm chí cũng tạo mối quan hệ với vị bác sĩ nào đó của bệnh viện, kết quả là dường như cô đang tự làm khổ chính mình.

Giờ thì chồng và người yêu cũ của cô đang tụ tập gặp nhau, thêm vào đó là bản thân mình nữa, cảm thấy có chút gì giống như loại bánh kẹp mamoul, hoặc là giống bánh sandwich hay hamburger vậy.

Có lẽ Diệp Hạo Ninh thật sự phát hiện ra điều gì. Bới vì anh vốn nhạy bén, tuy là lúc nào cũng chỉ nhìn qua loa, thế nhưng cô biết rằng thật ra trong lòng anh suy nghĩ sắc sảo vô cùng.

Ngoài quen biết và tiếp xúc ra, trước giờ chỉ có cô không nhìn thấu được anh, còn bản thân cô trong mắt anh lại dường như lúc nào cũng trong suốt có thể nhìn xuyên qua được vậy.

Cũng chính vì điều đó, vì thế mà mới thấy thẹn quá hóa giận, cảm giác bị người ta nhìn thấu bản thân mình thật khó chịu quá chừng.

Thế nên Tiểu Dĩnh thầm nghĩ, nếu như không phải là do cô còn chưa hồi phục lại do bị say xe thì nhất định là do Diệp Hạo Ninh hôm nay bất thường

Bởi vì cô cảm nhạn được rằng từ sau khi bước vào cửa mỗi câu nói đều có dụng ý rất sâu xa. Nhưng Trần Diệu thì, đối với việc này không phát giác điều gì, cả buổi sắc mặt vẫn bình thường đối đáp lưu loát cùng anh.

Có lẽ giống như Diệp Hạo Ninh đã từng nói, cô thật sự ngốc nghếch, mới đặt mình vào tình thế như thế này, tiến không được lùi chẳng xong, tự chuốc lấy ngại ngùng bối rối vào thân mình.

Nhân viên phục vụ cúi nửa người xuống giảm lửa đi, di chuyển ấm đun thủy tinh, tư thế vừa điêu luyện thuần thục sắp từng chén trà ra rửa sạch rồi châm trà, cả quá trình cực kỳ chăm chú chuyên tâm.

Tiểu Dĩnh nhìn chăm chăm vào mặt bàn, nhưng vẫn đang suy nghĩ nội tâm, lại dường như bị thu hút bởi những động tác thuần thục và đẹp mắt, lúc chiếc ly trà thủy tinh được đặt trước mặt, cô liền theo tiềm thức giơ tay ra đón lấy.

Nhân viên phục vụ ngẩng đầu khẽ nói: “Cẩn thận bỏng tay….”.

Nhưng đã không kịp nữa rồi.

Động tác của cô quá nhanh, lại tâm bất tại nhân, ngón tay thờ ơ nghiêng trong không trung, nước trà nóng liền bị vẩy bay ra, từng giọt nước nhỏ giọt lên trên da, đau rát.

Tiểu Dĩnh không nhịn được hít vào một hơi, thở hổn hển, suýt chút vứt bỏ cả chén trà xuống, nhưng cuối cùng thì vẫn cắn răng chịu được, nhanh chóng đặt chén trà lại lên bàn.

Nhưng lúc này cô lại chau mày rụt tay lại, chưa kịp trông thấy dấu ửng đỏ trên cánh tay, đã nghe thấy tiếng của Trần Diệu trầm lắng gắp gáp bên cạnh hỏi: “Sao thế? Có phải là bị bỏng rồi không?”.

Cô nghe thấy không khỏi sững sờ.

Hóa ra anh vẫn còn rất lo lắng gấp gáp.

Hóa ra anh vẫn còn quan tâm đến cô.

Thế nhưng lúc trước đây bỏ cô đi, anh từng lập lại từng chữ từng câu, “Tiểu Dĩnh, em không thể cứ dựa vào anh mãi như thế được”. Anh cũng từng nhẫn tâm bỏ mặc cô gánh chịu mọi đau khổ sau đó một mình.

Nhưng mà lúc này anh lại quan tâm đến cô, chỉ vì chuyện nhỏ này.

Ngũ vị cảm xúc [2] rối loạn trong lòng, không phân biệt nổi cuối cùng là loại cảm giác gì, chỉ là đột ngột không nói nên lời.

Tuy thế chính tại thời khắc này đây, một hình bóng thản nhiên bao phủ lên, bàn tay vẫn còn đang đặt trong không trung liền bị nắm chặt ngay lại. Đối phương khống chế vừa kịp lúc, không nhẹ quá cũng không mạnh quá, đầu ngón tay dường như có chút lành lạnh.

Nhân viên phục vụ lúc nãy đã đứng dậy, chỉ về hướng nhà vệ sinh: “Vui lòng rửa vết thương bằng nước lạnh trước” rồi liền xoay người đi ra cửa tìm thuốc mỡ

Diệp Hạo Ninh cũng chẳng nói lời nào, bóng hình cao lớn của anh dường như che khuất vô vàn những ánh sáng trên đầu Tiểu Dĩnh. Anh nhìn sang dáng hình nghiêng nghiêng bên cạnh của Trần Diêu, ngón tay thon dài vừa kịp che những vết bỏng đỏ, sau đó khẽ dùng lực kéo Tiểu Dĩnh đi.

Tiểu Dĩnh chỉ theo bước chân của anh tiến về phía trước, dưới chân là thảm dày mềm mại, anh đi khá nhanh, cô bước chập chững vào bước mới miễn cưỡng theo kịp gót chân anh.

Không quay đầu lại nhìn, nhưng vẫn cảm nhận thấy rõ ràng được hai con mắt đang dõi theo sau lưng cô.

Trong lòng cô khẽ xao động, bất giác nắm chặt lấy ngón tay, người bước đi trước như cũng có cảm giác, chỉ liếc mắt nhìn cô bằng ánh mắt sót lại từ khóe mắt, sau đó mặt không biến sắc buông lỏng tay cô ra, nhanh chóng đẩy cửa phòng nhà vệ sinh cho cô.

Đến khi Tiểu Dĩnh một mình tiến vào trong phòng đóng cửa lại, Diệp Hạo Ninh mới chậm rãi quay về chỗ ngồi, nhưng lại không ngồi xuống, cả thân hình thon dài khẽ tựa vào mép sau ghế cao cao.

Anh cụp mi mắt xuống, rút từ trong gói thuốc ra một điếu thuốc, lại dường như không có ý định hút thuốc, chỉ là kẹp điếu thuốc vào giữa ngón tay, ngón tay khác lại đang đùa nghịch chiếc bật lửa, phát ra tiếng động giòn tan và đơn điệu.

Ánh lửa màu xanh bập bùng cháy dường như đang chiếu rọi vào sâu trong đáy mắt của anh, lúc mờ lúc tỏ, ánh sáng trong thoáng chốc vụt tắt.

Một lúc sau đó anh mới đột ngột nói: “Người phụ nữ này lúc nào cũng khờ khạo như vậy đó, lúc trước anh làm sao mà nhẫn nhịn được thế?”. Anh khẽ cụp mắt xuống, vẫn đang thoải mái đùa nghịch chiếc bật lửa, dường như đang nói lẩm bẩm một mình, nhưng lại rõ ràng là đang nói chuyện với một người khác tại nơi đó.

Trần Diệu hoàn toàn không ngờ được anh đột ngột hỏi người lời đó, không khỏi sững sờ, nhưng vẫn mỉm cười, cảm xúc không mấy rõ ràng hỏi vặn lại: “Vậy anh thì sao? Cũng cứ như thế mà nhẫn nhịn cô ấy ư?”.

Tư thái của Diệp Hạo Ninh vẫn không đổi, chỉ khẽ nhấp nháy khóe môi, nhìn chằm chằm vào ngọn lửa mờ nhạt, đáp lại bằng cười nhẹ đầy khó hiểu.

Rửa xong vết thương bằng nước lạnh, lại thoa thêm thuốc mỡ của nhân viên phục vụ đưa cho, cánh tay cô cũng cảm thấy mát hơn nhiều. Tiểu Dĩnh chỉnh đốn lại tác phong rồi bước ra, lúc này mới phát hiện nhân vật chính của ngày hôm nay đã đến, ba người đang cười nói huyên náo, không khí rất hòa hợp.

Cô bước lại gần, Diệp Hạo Ninh giới thiệu: “Đây là Giáo sư Dương, đây là bà nhà tôi, Tiểu Dĩnh”.

“Chào anh, nghe danh anh đã lâu” cô mỉm cười, ngồi vào chỗ trống bên cạnh Diệp Hạo Ninh.

Đối phương cũng cực kỳ lịch thiệp nhìn cô gật gật đầu, ngữ khí thoải mái vui vẻ: “Được bà Diệp đây nói như vậy, chỉ có ma quỷ mới không nhận, chứ tôi thì thấy vinh dự lắm”.

Thật là trùng hợp, nếu như cô nhớ không lầm thì đây là người thứ hai trong buổi tối hôm nay vì cô mà cảm thấy vinh dự rồi.

Mà người thứ nhất, là Trần Diệu, ngồi ngay đối diện cô, lúc này ánh mắt dường như đang rực sáng.

Tiểu Dĩnh chỉ mỉm cười khỏa lấp, khẽ cụp mắt xuống, chỉ nghe thấy giọng điệu nho nhã lười nhác bên tai đang cất lên: “Đây chẳng phải là lời lẽ khách sáo gì đâu. Trong số những bệnh viện của cả thành phố C này, có thể khiến vợ tôi nói ra được danh tính, chỉ có mình Giáo sư Dương dây thôi. Vả lại cô ấy cũng chưa từng tiếp xúc qua với giới bác sĩ tim mạch, thế mà lại biết địa vị của giáo sư Dương trong lĩnh vực này, kỳ thực lúc đầu tôi nghe thấy cũng giật cả mình”. Diệp Hạo Ninh khẽ cười, lặng lẽ trượt xuống phía dưới bàn, đầu ngón tay tiếp xúc với ngón tay của cô khẽ vuốt ve nhè nhẹ, dường như còn mát lạnh hơn cả thuốc mỡ vừa thoa nữa.

“Thế ư, vậy thì tôi càng thấy vinh dự chứ sao” giáo sư Dương nâng cốc lên, cười nói: “Từ khi vào ngành này đến giờ tuyệt nhiên không đụng đến rượu, tôi lấy trà thay rượu, xin kính người phụ nữ duy nhất trên bàn này một ly”.

Uống xong ly trà đó, tiếp đó là bắt đầu nhập vào vấn đề phẫu thuật luôn.

Bởi vì có sự giới thiệu của vị thầy giáo Tăng Viện Sĩ, Dương Tư Sơn hoàn toàn không có ý nói dông dài với cuộc phẫu thuật này, rất thật tình hỏi han tình hình bệnh của Trần phụ. Sau đó hứa hẹn sau khi chuyển viện thì mọi việc sẽ do ông ta toàn quyền sắp xếp chu đáo.

Sự việc dường như kết thúc trong thoải mái và tốt đẹp, lúc bước ra khỏi quán rượu gần chia tay nhau, Trần Diệu giọng trầm trầm nói: “Cám ơn anh rất nhiều” anh nhìn Diệp Hạo Ninh, rồi đưa tay ra bắt.

Dưới màn đêm, Tiểu Dĩnh chỉ trông thấy hai người bắt tay qua loa rồi nói lời từ biệt, sau đó thì đường ai nấy đi, trước cửa nhà hàng mỗi người mỗi ngả.

Chiếc xe đang lăn bánh trên đường.

—————

Chú thích:

[1] Phẫu thuật bắc cầu chủ vành được gợi ý thực hiện ở những nhóm bệnh nhân lựa chọn bị hẹp và tác nghẽn đáng kể các động mạch của tim (Bệnh mạch vành).

[2] Ngũ vị cảm xúc: Mượn 5 loại cay đắng, cay, ngọt, bùi, nhạt để nói cảm xúc này.

Phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s