[YALƯNCĐKHT] Chương 11

Nguồn: Go 4rum

Dịch giả: Đặng Thị Vân Anh

Chương 11: Thổ lộ

…Bỗng nhiên thổ lộ tình cảm với cô, cậu bé đó rớt nước mắt, đáng tiếc là cô không có tâm trạng để quan tâm.

Thời gian trôi nhanh như tên bắn.

Bộ phim do ba người Secret đóng đã hoàn thành, sau một tuần chỉnh sửa, họ tiếp tục tham gia vào trận cheién mới. Làng giải trí thực sự giống như một chiến trường, để có thể tồn tại cần chiến đấu không mệt mỏi cho đến tận giây phút cuối cùng.

Kế hoạch tiếp theo của họ ngoài việc cùng nhau chuẩn bị làm album thú hai, ba người sẽ tách ra để đóng phim có nội dung về hình ảnh một thần tượng của giới trẻ, mặc dù là nhân vật nam chính nhưng trước mắt cậu chưa phati diễn nhiều nên khá nhàn rỗi; Giang Hạo Vũ và Liễu Vân Dật diễn cùng nhau trong một bộ phim lớn khác.

Lẽ ra Lâm Mặc muốn làm cùng Bách Vũ Trạch vì chỉ có cách đó cô mới tránh được người mà cô không muốn gặp, nhưng Tô Á Nam lại thận trọng nhờ cô vào nhóm của Giang Hạo Vũ, mục đích để cô làm tai mắt cho cô ấy. Mặc dù quan hệ của hai người phải phỏng đoán, nhưng Tô Á Nam vẫn muốn biết tất cả mọi việc liên quan đến Giang Hạo Vũ, cô là bạn thân của cô ấy đương nhiên trở thành sự lựa chọn tuyệt vời nhất.

Không tình nguyện nhưng không muốn để Tô Á Nam nghi ngờ, Lâm Mặc đành phải cố gắng kìm nén những cảm xúc của riêng mình. Sự thực là từ khi gặp lại Giang Hạo Vũ, số lần cô phải uống thuốc để giữ cho tâm trạng bình tĩnh ngày càng tăng.

Cô vẫn còn yêu anh sao? Cô không biết mình có còn khả năng yêu người khác được hay không. Chính vào giây phút làm tổn thương đến Giang Hạo Vũ, cô đã biết cả cuộc đời mình sẽ không thể có được tình yêu nữa.

Giờ đây hy vọng duy nhất của cô là Giang Hạo Vũ sẽ hạnh phúc, chỉ có như vậy tội ác của cô mới được giảm nhẹ, khi ra đi cô cảm thấy yên lòng.

Nhưng càng ngày cô càng không hiểu Giang Hạo Vũ, gặp cô anh không nói lời nào nhưng ánh mắt anh vô cùng phức tạp, dường như anh đang phải đấu tranh với điều gì đó. Cô thầm cảm nhận được rằng, Giang Hạo Vũ càng ngày càng quan tâm đến cô, kể từ lúc gặp lại anh, muốn trốn chạy anh cho đến khi cố gắng làm việc cùng anh, cô luôn cho rằng họ sẽ giữ một mối quan hệ bình thường không nồng nhiệt cũng không hờ hững như vậy, anh giống như một người lạ cô thường xuyên gặp mặt, nhưng giờ đây mọi thứ đã thay đổi, anh tiến lại gần cô hơn khiến cô cảm thấy sợ hãi.

Cô không biết cô đang sợ điều gì, có lẽ cô sợ anh không quên được Chung Nhã Tuệ nên chuyển tình cảm của anh dành cho Chung Nhã Tuệ lên cô; có lẽ cô sợ quan hệ đặc biệt giữa họ khiến anh cảm thấy tò mò với cô rồi nảy sinh một thứ tình cảm khác.

Cho dù là như thế nào cô cũng không hy vọng. Không chỉ một lần cô muốn trốn chạt anh, nhưng nếu xa anh cô sẽ ra sao? Đau khổ khi ở bên anh không khác gì so với đau khổ khi phải rời xa anh, ở bên cạnh anh cô có thể nhìn thấy anh hạnh phúc.

Cô không cam lòng! Không cam lòng với sự sắp đặt của số phận. Cô gặp anh, nhớ anh điên cuồng hơn cả trước khi gặp lại. Cô chần chừ không quyết định rời xa anh, sự thực là cô vẫn muốn ở bên anh, cho dù chỉ là yên lặng dõi theo hình bóng anh mà thôi.

Cùng một lúc anh và cô đều rơi vào mâu thuẫn, chỉ có sự xuất hiện của người khác mới có thể khiến cho lòng họ kiên định trở lại.

Vậy việc cô cần làm là giúp đỡ Tô Á Nam.

Bộ phim Tình yêu ba mươi sáu kế lấy bối cảnh trong thành phố. Lâm Mặc ngồi yên lặng trên xe nhìn về hướng Giang Hạo Vũ đang quay từng cảnh phim.

Bộ phim này tập hợp rất nhiều diễn viên nổi tiếng trong làng giải trí, Giang Hạo Vũ và Liễu Vân Dật là người mứoi tham gia nên phải cố gắng để thể hiện bản thân.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên khiến cô bừng tỉnh, cô thấy màn hình hiện một số lạ.

“A lô, xin chào, tôi là Lâm Mặc của Tranh Tinh.”

“Cô Lâm, chào cô, tôi là mẹ của Bách Vũ Trạch, chúng ta đã từng gặp nhau. Bách Vũ Trạch có chuyện rồi, cô có thể đến thăm nó không?” Giọng nói trong điện thoại có vẻ lo lắng như sợ cô không đồng ý.

Lâm Mặc lo lắng chân của Bách Vũ Trạch không biết có vấn đề gì không nên vội vàng đồng ý, chào Liễu Vân Dật đang ngồi ở cuối xe rồi gọi xe đến thẳng nhà Bách Vũ Trạch.

Đến nhà họ Bách, người nhà Bách Vũ Trạch đều ở đó, có vẻ như sự việc rất nghiêm trọng. Bố của Bách Vũ Trạch ngồi yên lặng trên ghế sofa, tâm trạng của mẹ cậu có vẻ bình tĩnh hơn nhưng khi nhìn thấy Lâm Mặc, bà bắt đầu run rẩy.

Cuối cùng qua lời kể của mẹ Bách Vũ Trạch, cô cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Hôm nay Bách Vũ Trạch cùng bạn đến trường chơi đánh bóng, sau đó hẹn nhau đi ăn và hát karaoke. Từ khi bước vào làng giản trí đến giờ, hiếm có cơ hội được đi chơi thoải mái với bạn bè nên Bách Vũ Trạch rất vui. Nhưng tâm trạng vui vẻ đó đã kết thúc bởi một tai nạn xe.

Có hai người bạn đi xe về trước, cậu và một người bạn khác về muộn hơn, thời gian chỉ chênh nhau mười phút nhưng hai người bạn của cậu đã gặp tai nạn nghiêm trọng và đều qua đời trên đường đưa đến bệnh viện.

Bách Vũ Trạch không chịu đựng được hiện thực phũ phàng đó, sau khi từ bệnh viện trở về cậu luôn đóng cửa nhốt mình trong phòng.

Lâm Mặc gõ cửa phòng cậu và cẩn thận lắng nge, bên trong không hề có một tiếng động nào, yên lặng đến đáng sợ. Cô ghé sát vào cửa nhẹ nhàng nói: “Vũ Trạch, là tôi, tôi muốn nói chuyện với cậu”.

Không có phản ứng gì, bên trong phòng vẫn rất yên lặng, có cảm giác như bên trong không hề có người.

Cô kiên nhẫn tiếp tục gõ nhẹ vào xửa rồi nói một câu, giống như ám hiệu với người bên trong.

Cô nói: “Xảy ra chuyện như vậy, ai cũng rất buồn, nhưng hy vọng cậu có thể giải tỏa được”.

Cô nói: “Người thân của cậu rất lo lắng cho cậu, họ không để ý đến việc cậu bực bội hay đập phá đồ đạc, chỉ cần cậu ra thông báo cho họ là cậu vẫn ổn, vậy là đủ”.

Cô nói: “Không ai có một cuộc sống hoàn hảo, trong cuộc đời thường xuyên gặp phải những việc không ngờ tới, người đang sống nhất định phải dũng cảm, vui vẻ sống tiếp, sống hộ cả những người xấu số.”

Cô chảy nước mắt, tự cười chế giễu mình, cô có tư cách gì để an ủi người khác, cô có tư cách gì để nói những lời đàng hoàng đĩnh đạc như vậy, ngay cả cô cũng không làm được những điều đó, cô có tư cách gì để yêu cầu người khác phải làm.

Mẹ của Bách Vũ Trạch tìm nhầm người rồi, cô không phải là người thích hợp để an ủi cô, thậm chí có thể nói, tất cả mọi người đề thích hợp, trừ cô.

Không ngờ, cửa mở ra.

Sắc mặt Bách Vũ Trạch tái xanh, mắt sưng đỏ, trên người vẫn mặc bộ đồ thể thao. Cậu vốn là người rất để ý đến vẻ bề ngoài, nhưng giờ đây cậu đang ở trong tình trạng rất thảm hại.

Cậu kéo tay Lâm Mặc, không nói gì với người thân mà kéo cô ra khỏi nhà, nhanh đến mức Lâm mặc không kịp chào bố mẹ cậu ấy.

Lúc ra đến cửa, Lâm Mặc nhìn thấy mẹ của Bách Vũ Trạch có thái độ giống như thở phào nhẹ nhõm.

Đi mãi, đi mãi. Bách Vũ Trạch kéo cô đi nhưng không nói gì với cô, chỉ không ngừng bước về phía trước.

Lâm Mặc không biết cậu muốn dẫn cô đi đâu, cô cũng không muốn biết. Có lẽ cậu chỉ muốn có một người bước đi cùng cậu, cho đến khi nỗi buồn thường trong cậu tiêu tan. Cô đã từng như vậy, giống hệt như một xác chết biết đi, không ngừng bận rộng, không ngừng chạy đi chạy lại, chỉ biết thở theo thói quen, còn linh hồn cô không biết đã đi đâu.

Phố xá ầm ĩ đã lùi lại phía sau họ, phong cảnh hai bên đường xanh ngút ngàn. Họ đang đi trên một đường cao tốc lớn không có người, thỉnh thoảng có một vài chiếc ô tô phóng vụt qua.

Đây là một nghĩa địa sao?

Lâm Mặc không biết Bách Vũ Trạch dẫn mình tới nghĩa địa làm gì, theo lý mà nói bạn cậu ấy vừa mới qua đời, không thể đã hạ huyệt ngay được.

Nhưng đứng trước một phần mộ, Lâm Mặc đã có được câu trả lời.

Đây là đoạn kết thúc của câu chuyện cô đã từng nghe. Cô nhìn thấy cậu bé đứng bên không biết phải làm gì và vô cùng buồn bã.

Vận mệnh liên tiếp trải ra những thảm kịch trước mắt cậu, hơn nữa họ đều là những người quan trọng nhất đối với cậu. Cậu chẳng qua chỉ là một thanh niên hai mấy tuổi mà thôi, trong cuộc sống của cậu vẫn còn rất  nhiều ánh hào quang xán lạn, không phải là những hiện thực tối đen như thế này.

Bách Vũ Trạch từ từ quỳ xuống trước bia mộ, hai tay ôm lấy chân mình. “Vì sao, vì sao lại như vậy?” Cậu cố gắng để cho nước mắt mình không rơi xuống.

“Đây là hiện thực.” Lâm Mặc không muốn nghe những lời mà cô không muốn nghe, cô có thể cảm thấy lúc này họ đang có tâm trạng giống hệt nhau.

Đây chính là hiện thực, họ không thể chống lại được số phận nên chỉ có thể lựa chọn cách chấp nhận. Cô đã mất một thời gian dài để hiểu được chân lý này, sự kiên cường cô có được là nhờ những trải nghiệm đó.

Chấp nhận hiện thực, sau đó tiếp tục sống vì bất kỳ lý do nào.

Đột nhiên, Bách Vũ Trạch đưa tay kéo cô, cô không kịp đề phong nên khuỵu người xuống. Không đợi cô kịp phản ứng, Bách Vũ Trạch ôm lấy cô.

Cô mở to hai mắt, chống cự một hồi rồi cảm thấy Bách Vũ Trạch đang cố kìm nén những cơn run rẩy nên không làm gì nữa.

Cô chỉ có những cái ôm gần gũi như thế với một người đàn ông khiến cho cô có cảm giác như muốn được gắn liền thân thế mình với người đó, giờ hồi tưởng lại đột nhiên cô thấy nhớ nhung vô cùng.

Cô ngồi bất động trên mặt đất, để cho Bách Vũ Trạch khóc nức nở. Cậu ấy khóc được là một điều tốt, nỗi đau khổ sẽ theo nước mắt chảy đi, sau đó cậu có thể khôi phục được tâm trạng bình thường.

Dần dần tiếng khóc nhỏ đi, trời cũng đã tối mịt. Hai người đề không cảm thấy sợ, vẫn ngồi trước tấm bia đó và im lặng không nói gì.

Lâm Mặc nhẹ nhàng đẩy Bách Vũ Trạch ra, đỡ cậu dưa vào một bên rồi lau sạch lớp bụi trên bia mộ. Nhờ ánh sáng của trăng, cô nhìn thấy đó là bia một của một người đã cao tuổi, cô dừng lại một lát. Một người già có nụ cười phúc hậu như vậy vì sao cuối cùng cũng chỉ còn một tấm ảnh nhỏ trên bịa mộ, mãi mãi về với đất.

Đó là bà nội của Bách Vũ Trạch, người ở bên cậu từ bé đến lớn và là chủ nhân của chiếc nhẫn trên bàn tay phải của cậu, là người mà Bách Vũ Trạch yêu quý nhất. Đáng tiếc, à không được chứng kiến giờ phút huy hoàng của cháu trai mà đã vội lìa đời.

“Đi không?” Cô lau sạch bia mộ, hỏi Bách Vũ Trạch đang ngồi yên lặng bên canh, đoán rằng cậu ấy sẽ không trả lời.

“Trời tối rồi, cậu không sợ sao?” Bách Vũ Trạch vốn nhát gan và sợ ma, do tâm trạng hôm nay nên sợ hãi tạm thời biến mất. Đã muộn rồi, muốn quay về cũng mất khá nhiều thời gian. Tín hiệu điện thoại ở đây không tốt, cô đã gọi thử nhiều lần nhưng không được. Họ không nói gì trước khi đi mà ở đây muộn thế này, có lẽ người nhà Bách Vũ Trạch đang rất lo lắng.

Trong bóng tối có một tia sáng, Lâm mặc quay đầu nhìn thấy hành động của Bách Vũ Trạch. Cậu định tháo chiếc nhẫn trên ngón tay út của mình, vì đang run nên cậu không tháo ra được.

Lâm Mặc hơi ngạc nhiên. Không phải cậu ấy đã nói sẽ mãi mãi không bao giờ tháo nó ra sao? Vì sao bây giờ lại muốn làm như vậy?

Bách Vũ Trạch có vẻ hơi sốt ruột, mạnh tay tháo chiếc nhẫn ra đến mức làm ngón tay bị thường và chảy máu.

Cậu cầm chiếc nhẫn đặt vào trong lòng bàn tay đưa cho Lâm mặc, ánh mắt chan chứa hy vọng và chờ đợi.

“Chiếc nhẫn này là của bà nội em tặng em, em đã từng nói sẽ luôn luôn đeo nó để nhắc nhở bản thân phải biết cách trân trọng, không bao giờ được bỏ lỡ chuyện gì. Bây giờ, trước mặt bà nội em tháo ra bởi vì em đã tìm được người mà em luôn trân trọng.” Việc bạn cậu qua đời khiến cậu chịu kích động rất lớn, cậu sợ rằng có những chuyện không kịp làm, có những lời không kịp nói thì có thể chỉ một giây sau cậu sẽ không còn cơ hội nữa. Vì thế, cậu không muốn chờ đợi, không muốn tự mình thuyết phục bản thân mình, không muốn phải suy nghĩ một vấn đề rất lâu mới tìm ra đáp án, không muốn phải xác định rõ tình cảm của người ấy với mình.

Cuộc đời của một người có thể rất dài, có thể rất ngắn ngủi, cậu không nên lãng phí thời gian vào những việc không đáng quan tâm, trái tim của cậu đã mách bảo cậu phải làm gì và cậu không thể do dự khi làm điều đó.

“Em có thể yêu chị được không?”

Đầu óc Lâm Mặc như ngừng hoạt động. Cô nhìn chiếc nhẫn, không dám tin vào lời Bách Vũ Trạch vừa nói ra.

Cậu ấy nói cậu ấy yêu cô? Yêu cô sao? Đúng như lời Chương Vận nói. Nhưng sao lại thế được? Họ hơn kém nhau sáu tuổi, suy nghĩ của họ cũng có rất nhiều điểm khác nhau. Cậu nói yêu cô, liệu đó có phải chỉ là một tình yêu mù quáng nhất thời?

“Em biết giữa chúng ta có một khoảng cách rất lớn, tuổi tác, trình độ. Nhưng đó không phải là vấn đề, đúng không? Tình yêu rất khó hiểu, chúng ta không cần phải quan tâm đến những điều đó, chỉ cần yêu nhau là có thể đối mặt với tất cả mọi vấn đề.” Giọng cậu khàn khàn như nói không ra tiếng.

Lâm Mặc vẫn không có phản ứng gì, nghe thấy cậu nói thế, trong lòng cô vô cùng hoang mang.

Ngày đó, cô cũng đơn giản và trẻ con như vậy, cho rằng có tình yêu là có toàn bộ thế giới, nhưng hiện thực thì sao? Hiện thực không như vậy. Con người đắm chìm trong tình yêu rất giống chú chim đà điểu, giấu đầu vào cát để nghĩ rằng cuộc sống vô cùng tốt đẹp, nhưng sống trong thế giới này, con người không thể trốn tránh áp lực từ bên ngoài. Nếu tình yêu được chúc phúc là điều may mắn, nếu tình yêu không được chúc phúc thì chắc chắn sẽ bị tổn thương.

Cô nghĩ đi xa quá, đơn giản là cô không hề yêu cậu.

Lâm Mặc từ từ quỳ xuống, cầm lấy chiếc nhẫn trong lòng bàn tay Bách Vũ Trạch, cô nhìn thấy trong ánh mắt cậu có vẻ hơi hưng phấn. Cô lấy từ trong túi ra một chiếc khăn giấy, cẩn thận giúp cậu ấy lau sạch máu ở tay rồi lấy một chiếc khăn tay sạch bọc chiếc nhẫn lại đưa trả cho cậu.

“Tôi không thích cậu, đối với tôi cậu giống như một người em trai cần chăm sóc.”

Ánh mắt của Bách Vũ Trạch tối sầm lại, cậu nắm chặt lấy chiếc khăn tay Lâm Mặc đưa cho, toàn thân như hóa đá, cậu không nói gì nữa.

Cuối cùng hai người cũng quay về, trên đường họ may mắn gặp một chiếc taxi nên chẳng mấy chốc đã về đến cửa nhà Bách Vũ Trạch.

Bách Vũ Trạch xuống xe, Lâm mặc dặn dò cậu phải nghỉ ngơi cho khỏe, cậu yên lặng một lát rồi chợt thấy tâm trạng nhẹ nhõm trở lại. Cậu đặt chiếc nhẫn vào trong túi, tiến đến gần cửa xe xố gắng nói với Lâm Mặc bằng một giọng vui vẻ: “Không sao, làm em trai cũng được. Nhưng em sẽ không bỏ cuộc”.

Cậu cố gắng nở một nụ cười, Lâm Mặc thấy cậu chỉ là giả vờ kiên cường mà thôi, trong ánh mắt cậu chứa đầy vẻ buồn thương. Cô không biết trả lời như thế nào đành cúi đầu nhìn xuống.

Khi chiếc taxi khởi động máy, cô nói nhỏ: “Tôi không có lòng, đừng phí công vô ích”.

Một thời gian dài sau Lâm mặc không gặp Bách Vũ Trạch, cô luôn tránh mọi cơ hội gặp cậu. Mặc dù từng người của Secret đã tách ra làm việc riêng nhưng trên thông cáo họ vẫn là một nhóm, cô không muốn gặp cậu ấy cũng không được. Thật sự, Lâm Mặc chỉ muốn Bách Vũ Trạch được bình yên mà thôi, cô không cảm thấy bối rối vì việc này, cũng không vì việc này mà không quan tâm đến cậu ấy, đúng như cô nói, trong lòng cô, cô coi cậu như em trai, cậu cũng quan trọng như Tô Á Nam.

Tâm trạng của Bách Vũ Trạch luôn luôn không tốt, cậu thường xuyên thích ngồi một mình, không rõ đang suy nghĩ điều gì. Mọi người cũng không muốn quấy rầy cậu, dù sao một người phải trả qua chuyện sinh ly tử biệt cũng rất đau lòng, nhất thời không thể vui vẻ ngay được.

Nhưng Bách Vũ Trạch kiên cường hơn trước rất nhiều, cậu không muốn nỗi buồn của mình khiến cho những người bên cạnh cậu lo lắng, đây là điều cậu học được từ Lâm Mặc, khó khăn dù lớn đến đâu, chỉ cần kiên trì thì chắc chắn sẽ có ngày vượt qua.

Cậu tiếp tục hát, tiếp tục đóng phim, tiếp tục học tất cả mọi điều trong làng giải trí.

Cậu biết Lâm mặc đang trốn cậu, cậu cũng không muốn tạo cho cô áp lực quá lớn. Dù sao không phải tất cả mọi người đều có thể chấp nhận được mối tình chị em, đặc biệt là một người phụ nữ như Lâm Mặc, mặc dù nhìn vẻ bề ngoài cô có vẻ rất kiên cường nhưng thực sự trong lòng lại vô cùng yếu đuối, cô cần có một người đàn ông đủ mạnh mẽ để dựa vào. Mỗi lần nhìn thấy ánh mắt buồn bã của cô, trong lòng cậu đều có cảm giác muốn bảo vệ cho cô, nhưng cuối cùng, cô vẫn tự bảo vệ mình. Vì thế, cậu muốn học nhiều điều hơn nữa, muốn nhanh chóng trưởng thành, muốn trở thành một người đàn ông đáng tin cậy để làm chỗ dựa cho cô.

Nhưng dần dần, cậu nhận ra trong lòng Lâm Mặc luôn tồn tại một người nào đó, vì thế cô cam chịu cô độc, không quan tâm đến bất kỳ đối tượng nào theo đuổi cô. Cô thấy hài lòng với tình trạng hiện tại của mình và không muốn thay đổi.

Vì trong lòng đã có người nào đó nên mới như vậy sao? Đột nhiên cậu cảm thấy không biết có phải mình trẻ con quá không, nghĩ rằng chỉ cần dũng cảm thổ lộ là sẽ có quyền được ưu tiên mà không nhận ra rằng cô ấy đã có tình cảm với người khác. Người ấy là ai?

Cậu không cam lòng, ai nói đến chậm một bước thì không thể giành được thắng lợi cuối cùng. Lâm Mặc và người trong lòng cô ấy nhất định không thể có kết quả gì. Nếu không, vì sao từ khi cậu quen cô đến giờ, cô chưa bao giờ thể hiện cô có sự quan tâm đặc biệt đến ai, cũng không có ai ở bên cô để an ủi giống như trong phim. Rõ ràng tình cảm với người đó là vô vọng, cậu không thể bỏ cuộc, nếu chỉ vì những khó khăn không rõ ràng như vậy mà bỏ cuộc thì đây sẽ là sai lầm lớn nhất trong đời cậu.

Có lẽ cậu nên có vài hành động cụ thể nào đó.

Lâm Mặc bước vào công ty, thấy không khí có vẻ hơi lạ. Ánh mắt của đồng nghiệp nhìn cô có vẻ khó hiểu, thấy cô bước vào bèn tụ tập nới chuyện rì rầm phía sau cô. Cô quay đầu nhìn thì họ lại tỏ vẻ bình thường. Cô không biết có chuyện gì nên cảm thấy hơi ngạc nhiên.

Cuối cùng, khi bước vào phòng làm việc của mình, cô cũng biết thái độ khác lạ của mọi người nghĩa là gì. Trên bàn làm việc của cô đặt đầy hoa, giá trị cũng không nhỏ.

Mọi người bắt đầu reo hò, cười nói không biết ai nhiều tiền thế, mỗi bó hoa là một loại hoa khác nhau, có hoa hồng, hoa bách hợp, hoa phong tín từ… đều là những loại hoa đắt tiền. Trước đây không phải là không có người tặng hoa Lâm Mặc, nhưng tặng nhiều hoa như thế này là lần đầu tiên.

Lâm Mặc chau mày, lật bó hoa muốn tìm thiệp để biết ai tặng hoa, đáng tiếc là tìm mãi mà không thấy. Người tặng hoa chắc là muốn giấu danh tính.

Cô không xúc động vì số hoa này nên gọi lễ tân đến mang đi cắm ở công ty.

Khi vừa thu dọng xong bàn làm việc, điện thoại báo có tin nhắn. Lâm Mặc đọc xong, cô cảm thấy dở khóc dở cười.

Tin nhắn là của Bách Vũ Trạch, hôm nay cậu đi đóng phim nên không ở công ty. Cậu viết: Em không biết chị thích hoa gì nên cửa hàng hoa giới thiệu loại hoa nào, em đều mua một bó, hy vọng chị sẽ thích, tối nay cùng nhau đi ăn cơm được không?

Con người này vẫn không chịu bỏ cuộc.

Nếu là một người khác theo đuổi, Lâm Mặc sẽ không nể nang nói lời từ chối, nhưng Bách Vũ Trạch là trường hợp đặc biệt, quan hệ giữa họ không phải cứ nói cắt đứt là cắt đứt được. Thấy cậu lên quyết tâm vào ngày hôm đó, cô thực sự không biết phải làm gì.

Cô trả lời tin nhắn: Nếu còn lãng phí nữa, chị sẽ xin được đi làm trợ lý cho nghệ sỹ khác.

Uy hiếp cũng đúng, xác định rõ quan hệ cũng đúng, cô hít thở một hơi thật sâu rồi dồn tâm trí vào làm việc.

Có một ánh mắt luôn nhìn vào phòng làm việc của cô qua bức tường bằng kính trong suốt, nhưng cô không để ý vì vẫn đang ngạc nhiên bởi những bó hoa của Bách Vũ Trạch.

Liễu Vân Dật xua xua tay trước mặt Giang Hạo Vũ đang nhìn với ánh mắt chua xót và thở dài.

Anh biết hoa đó là do ai tặng, người đó cả buổi sáng gọi điện cho anh, hỏi anh bí quyết theo đuổi thế nào cho lãng mạn. Bách Vũ Trạch nói rất uyển chuyển, không muốn cho anh biết đối tượng là ai, anh cũng không để ý, nhưng huynh đệ bạn bè của mình có thích ai đó, đương nhiên mình phải giúp đỡ. Vì thế khi đến công ty, thấy trên bàn của Lâm Mặc có rất nhiều hoa, anh vô cùng ngạc nhiên. Anh đoán đúng sao? Đúng là Bách Vũ Trạch thích Lâm Mặc rồi.

Anh nhớ lại lời anh đã nói với Giang Hạo Vũ trên chuyến bay khi đi quảng cáo, trong lòng đóng băng. Trời ơi, sao lại xảy ra chuyện huynh đệ tương tàn như vậy? Càng ngày càng đáng lo ngại. Mong rằng chuyện của Giang Hạo Vũ và Tô Á Nam có cơ hội để phát triển, nhưng Giang Hạo Vũ chỉ coi tin đồn thổi là tin đồn thổi mà thôi, anh không hề có ý định tiến xa hơn, có thể nói rằng, trong lòng anh đã đầy ắp tình cảm đối với một người rồi nên không còn chỗ trống cho người khác nữa.

Ạnh không biết có nên kể điều mình biết với Giang Hạo Vũ không, trong tình yêu, hai người bọn họ ai sẽ chịu lùi một bước? Nếu hai người đều không chịu từ bỏ thì phải làm thế nào? Nhóm của họ chưa thành lập được hai năm liệu có bị giải thể, ai đi đường đó không?

“Có phải là Vũ Trạch tặng không?”

Liễu Vân Dật cảm thấy vô cùng khó xử, không ngờ Giang Hạo Vũ lại hỏi thẳng thừng như thế.

“Làm sao… anh biết?”

“Anh quên là đã nói với tôi chuyện gì khi ở dưới lầu rồi sao?”

Thực sự là quên mất, anh bị vấn đề này làm cho đầu óc lú lẫn nên quên mất, lúc đi cùng Giang Hạo Vũ  ở dưới tầng, anh đã kể cho Giang Hạo Vũ  chuyện Vũ Trạch sẽ tặng hoa cho một cô gái nào đó. Lần này xong rồi, không muốn nói thì cũng đã lộ tẩy.

“Tôi cũng vừa mới biết người cậu ấy muốn tặng hoa là Lâm Mặc. Ôi, anh… anh không thể cũng… cũng…” Nói một hồi mà Liễu Vân Dật không thốt lên được tiếng nào sau chữa “cũng”

Sắc mặt Giang Hạo Vũ không được tốt lắm. Không kiềm chế được, anh quay sang nhìn về phía Lâm Mặc.

“Có vẻ như Lâm Mặc không có ý gì với cậu ấy.”

Liễu Vân Dật đang uống nước, ngạc nhiên, phun cả nước ra khỏi miệng. Anh ho sặc sụa và bực bội nhìn Giang Hạo Vũ, đáng tiếc là Giang Hạo Vũ  không nhìn anh, ánh mắt anh vẫn không rời khỏi Lâm Mặc.

Phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s