[TNRKHT] Chương 4

Nguồn: sachvietplus

Dịch giả: Phan Lưu Ly

Chuyện của Oa Oa

Chương 4: Thăng chức

Oa Oa cực kì thích ăn thịt, thích tất cả các loại thịt, thậm chí khi còn học mẫu giáo, cô đã từng dùng dao gọt bút chì giao đấu với Nám Nám chỉ vì hai miếng thịt sót lại trên đĩa. Mẹ Mạc Sầu vốn tính qua loa, đại khái, không những không hề lo lắng đến sự an toàn của các con như những bà mẹ khác, ngược lại còn trừng mắt với hai chị em đang trong cảnh đao thương, dõng dạc hét lớn: “Đừng có nghịch nữa, không thì mai đừng hòng ăn thịt!”

Hiệp nữ Oa Oa và hiệp khách Nám Nám nhìn nhau một giây rồi lập tức xông lại, ôm chân mẹ Mạc Sầu, nở nụ cười nịnh nọt nhất có thể để chứng minh bản thân tuyệt đối đủ tư cách ăn thịt vào ngày mai.

Bài hát Oa Oa thích nhất chính là: “Thịt là điện, thịt là ánh sáng, thịt là câu chuyện thần thoại duy nhất, em chỉ yêu thịt, you are my super star, thịt là chúa tể, em sùng bái thịt, không còn cách nào hơn nữa, em chỉ có thể yêu thịt, you are my super star!”

Nhưng lúc này, đối diện với núi thịt trước mặt, lần đầu tiên trong đời, cô có cảm giác thịt là thạch tín, là thuốc chuột cực mạnh, là kẻ thù không đội trời chung. Không ăn ư? Làm ơn, thịt này là do quẹt thẻ ăn của cô mà ra, lãng phí là có tội! Ăn ư? Ăn hai lạng cơm và ba đĩa thịt này, về cơ bản bụng đã trong trạng thái no rồi, nếu không muốn trở thành nàng hề cho phòng y tế ngày mai thì nhất định phải cự tuyệt cực hình dùng thịt nhồi chết người này đang diễn ra ở một nước xã hội chủ nghĩa.

Cô cúi đầu nghĩ ngợi, cố gắng sắp xếp lại trong đầu tất cả những lời từ chối khẩn thiết nhất, hai mắt ra sức long lanh. “Í” một tiếng, hai anh đẹp trai đang sôi nổi bàn chuyện công việc bên cạnh lập tức dừng lại, nghiêm túc nhìn sang, chờ đợi lời nói tiếp theo của cô.

Oa Oa tự nhắc nhở bản thân, lúc này, lời nói nhất định phải cô đọng, súc tích, bất ngờ ra đòn khi đối phương không để ý. Nhớ lại năm đó, khi trả lời luận văn, cô đã buông một câu: “Tất cả đều có trong luận văn, mời thầy tự xem!”. Âm vang uy lực là thế, hào hùng khí thế là thế, chỉ trừ Lão Thần Rùa, còn thì tất cả các cặp kính của những vị giám khảo còn lại đều vì câu nói này mà tan tành trong nháy mắt.

Vì vậy, nhất định phải khiến Tổng giám đốc Lang chỉ trong vài chữ hiểu rằng cho dù không ăn chỗ thịt này, cô vẫn sẵn sàng vì công ty mà nhảy vào nước sôi lửa bỏng, cống hiến một giọt máu, một giọt tinh… à nhầm, cống hiến đến chút tinh lực cuối cùng, xin thề với trời xanh rằng cô sẽ cùng tồn vong với Hoa Hạo cũng như các scandal giật gân của Hoa Hạo.

Lâm Lang nhìn cô mặt đỏ phừng phừng, tốt bụng hỏi: “Cô sao thế?”

Không nói cũng không được rồi, tên đã lên dây không thể không bắn, cô đành mặt dày dõng dạc, hùng hồn nói: “Vậy… vậy tôi ăn thật nhé?”

Hai anh chàng đẹp trai cùng ngây ra một lúc, Lâm Lang không nhịn nổi, phì ra một hơi rồi cười ngặt nghẽo, chỉ đến khi bắt gặp ánh mắt cảnh cáo lạnh lùng của Lang Hách Viễn mới chấn chỉnh tư thế, ngồi lại ngay ngắn, mỉm cười hiền từ nói với Oa Oa: “Cô ăn đi!”

Oa Oa căm uất nhìn sang Lang Hách Viễn, mong anh có thể hiểu rằng thực ra, cô không hề có ý đó. Nhưng tín hiệu cầu cứu thảm thiết ấy rõ ràng không cùng tần số với não bộ của anh, Lang Hách Viễn quay sang nhìn khuôn mặt non nớt đang nhăn lại của cô, dừng lại vài giây rồi cũng nói: “Ăn đi!”

Câu nói này đã chính thức tuyên án tử hình đối với cô. Oa Oa khốn khổ đành kéo đĩa thịt xào chua ngọt lại trước mặt, nước mắt nước mũi giàn giụa, gắp một miếng nhét vào miệng, uống một ngụm nước, rồi quay sang mỉm cười với ông sếp Lang.

Hiển nhiên âm mưu thức tỉnh lòng thương hại của nhà tư bản đối với nhân công nhi đồng đáng thương này rõ ràng không có tác dụng, Lang Hách Viễn vẫn đang miệt mài nghiên cứu kế hoạch phát triển với Lâm Lang, chả thèm liếc đến cô một cái. Khốn khổ giải quyết xong đĩa thịt xào chua ngọt, chưa kịp ngẩng đầu lấy hơi, một đĩa thịt rán mới nguyên đã được đẩy tới trước mặt cô.

Cô thề, tên quỷ tư bản hút máu người này nhất định đã nhìn trộm cô rất lâu rồi!

Lang Hách Viễn làm lơ vẻ mặt đang sôi sục hận thù của cô, thờ ơ hỏi: “Sao?”

Oa Oa nghiến răng, cố nén tiếng nấc, ra sức lắc đầu.

Lang Hách Viễn dường như hiểu ra điều gì đó, gật gật đầu, tỏ vẻ thông cảm. “Cô không muốn ăn nữa à?”

Oa Oa lập tức nước mắt lưng tròng. Tuy rằng bọn tư bản đều là quỷ hút máu người, nhưng nếu có thể không phải ăn đĩa thịt này thật thì cô nhất định sẽ lập một bài vị cho sếp Lang và đặt ở nhà, sáng tối đều đặn thắp ba nén hương, mùng một với rằm đều cúng hoa quả.

Vừa định hoan hô Tổng giám đốc Lang anh minh thì cô đã nghe Lang Hách Viễn uể oải nói: “Nhưng tôi thấy không thể bỏ phí được, hay cô cứ cố ăn hết đi vậy!”

Nước mắt chực trào ra lập tức được thu lại, thay vào đó là tiếng nấc đã bị dồn nén bấy lâu. Oa Oa vừa nấc vừa dùng ánh mắt lên án quân tư bản ngược đãi lao động nhi đồng, càng uất ức, tiếng nấc càng lớn, khiến ánh mắt của các nhân viên đang ăn trưa phía ngoài đổ dồn về phía bức bình phong.

Lang Hách Viễn thấy vẻ đau khổ của cô, liền rót một cốc nước đưa qua. Tiếng nấc cụt vẫn trầm bổng, Oa Oa rất khẳng khái quay đầu sang một bên. Anh liền chầm chậm đứng dậy, bước sang bên kia, đưa cốc nước lên môi cô: “Uống nước ép xuống thì sẽ không bị nấc nữa.”

Mọi người có thể tưởng tượng ra cảnh tượng trước mắt Oa Oa lúc ấy: anh sếp đẹp trai phi thường đứng quay lưng lại phía mặt trời, khom người bưng cốc nước, những ngón tay dài thanh tú qua lớp cốc thủy tinh hiện lên có sức mê hoặc lạ thường, cực kì thu hút, lại thêm cảm giác mát lạnh đang kề tới bờ môi…

Nếu lúc này, quả tim nào còn vẫn đập 120 lần/phút thì nhất định nó đã bị bại liệt!

Để tránh tim đập vượt quá tốc độ cho phép, Oa Oa đành tránh hơi thở mạnh mẽ từ Lang Hách Viễn, luống cuống đón lấy cốc nước, ực ực uống vội.

Lang Hách Viễn thu tay, trở về chỗ ngồi của mình, ra hiệu cho Lâm Lang mặt đang ngây ra như phỗng tiếp tục nói.

Uống nước vào, nấc lại càng kinh khủng hơn, Oa Oa chỉ còn cách bấm bụng, cố ăn nốt đĩa thịt rán.

Ăn một miếng, nấc một tiếng, ăn hai miếng, nấc một cặp. Thấy Dương Oa Oa lúc trước mơn mởn như một đóa hoa giữa mùa xuân, giờ đã biến thành bông hoa rũ cánh xác xơ, khốn khổ, bên cạnh chợt có tiếng nói vờ như buột miệng: “Thịt rán hôm nay có vẻ rất ngon.”

“Ngon cái con khỉ!”. Oa Oa dù đang nấc nhưng vẫn cố gắng phát âm mấy chữ này rất chuẩn.

“Cái gì?”. Lang Hách Viễn lườm cô, chờ đợi lời giải thích cho bốn chữ “ngon cái con khỉ” vừa rồi. Anh dường như đã nắm được quy luật nói chuyện của cô bé này, phàm câu nào nói thực lòng, chắc chắn sẽ dắt theo cả đống chú thích tạp nham phía sau.

Oa Oa kinh hãi, nhanh chóng nhớ lại những gì mình đã nói, não bộ chạy đến mười tám vòng đường núi mới lắp bắp giải thích: “Cái đó… hức… tôi nói là… hức, ngon cái con khỉ… hức… không phải trông… hức… rất ngon… hức… mà là cực kì… hức… ngon… hức… Xin hết!”

Phía đối diện, đôi đũa của Lâm Lang đã rơi xuống đất, còn anh thì đang ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Tổng giám đốc Lang thì lại hết sức nhẫn nại, đợi cho lời nói kèm tiếng nấc của cô dừng lại mới nhấc đĩa thịt rán về phía mình, bắt đầu ăn.

Oa Oa trợn tròn cả hai mắt. Mặc dù như vậy, cái dạ dày đáng thương của cô sẽ không bị ngược đãi nữa, nhưng Tổng giám đốc Lang đang ăn phần thịt còn lại trong đĩa… Trên đó có lẽ còn có cả nước bọt của cô nữa!!!???

Thế là Oa Oa đại nghĩa nghiêm nghị hét lên một tiếng: “Tổng giám đốc Lang… hức!”

“Sao?”. Nhìn miếng thịt rán anh gắp sắp cho vào miệng, Oa Oa không thể không đẩy âm lượng tăng thêm cho có phần uy lực: “Hức, thế này thành ra anh hôn tôi mất!!! Hức… hức!”

Lang Hách Viễn và Lâm Lang dường như quay đầu lại cùng một lúc, ánh mắt đồng thời “nện” lên người Oa Oa. Chỉ có một câu nói mà khi đi qua tai hai người họ đã thành ra hai ý nghĩa khác nhau, thế thì lúc đi qua tai hàng trăm nhân viên đang ngồi đây thì sao?

Chỉ thấy cả nhà ăn đang ồn ào bỗng chốc trở nên im lìm, không còn một tiếng động.

Mấy trăm cặp mắt đều tập trung về phía bồn nước, ngay cả những người ngồi trong góc khuất, không thể nhìn thẳng về phía ấy cũng lũ lượt đứng hẳn dậy, vượt bao trở ngại trùng trùng, kiên trì phóng ánh mắt thăm dò về hướng bồn nước.

Oa Oa mắt to tròn hốt hoảng hết nhìn từ trái qua phải rồi lại nhìn từ phải sang trái, cái cảm giác đột nhiên bị người ta chú ý hoàn toàn không hay chút nào. Cô cố nuốt nước bọt: “Thực ra… hức…”

Lang Hách Viễn tiếp tục gắp thịt cho vào miệng, sau đó thờ ơ nói: “Lâm Lang, cậu nói tiếp đi!”

[1] Phỏng theo bài hát Super star của S.H.E

Vị giám đốc họ Lâm rõ ràng đã bị hành động Lang Hách Viễn vẫn điềm nhiên ăn thịt sau khi nghe rõ những gì Oa Oa nói dọa cho mất vía, ngỡ ngàng hỏi lại: “Tổng giám đốc, tôi nói đến đâu rồi ạ?”

Lang Hách Viễn ngẩng đầu. “Tôi cũng không biết.”

“Ơ, vậy ý Tổng giám đốc là…?”. Lâm Lang thực sự không rõ rốt cuộc Tổng giám đốc Lang Hách Viễn muốn anh nói gì nữa.

Lang Hách Viễn mặt không chút biểu cảm, khẽ bảo: “Chẳng lẽ cậu muốn tất cả nhân viên ở đây tiếp tục dỏng tai lên nghe chuyện hôn gián tiếp này sao?”

“Cái đấy… thưa Tổng giám đốc Lang… hức… thực ra ý tôi không phải vậy…. hức… mà là…”. Oa Oa vẫn chưa hết xấu hổ vì cái họa tự mình gây ra, lén giật giật tay áo Lang Hách Viễn. “Tổng giám đốc Lang, hức… anh phải tin tôi.”

Hành động của cô khiến Lang Hách Viễn quay sang nhìn cô bằng ánh mắt kì quái mất mấy giây rồi chầm chậm mở miệng: “Tôi tin cô.”

Oa Oa nghĩ một hồi rồi mới bảo: “Vậy anh đừng ăn… hức… chỗ thịt này nữa nhé! Trên đó có nước… hức… nước bọt của tôi…”

Lang Hách Viễn hơi nhếch mép, lại gắp một miếng thịt rán nữa cho vào miệng trước bao ánh mắt cú vọ của mọi người. Tròn mắt kinh ngạc nhìn Lang Hách Viễn chầm chậm thưởng thức mùi vị của thịt rồi nhẹ nhàng nuốt, chứng kiến mỗi động tác trong quy trình tiêu hóa của anh, Oa Oa lại tưởng tượng đến cảnh mình biến thành miếng thịt đáng thương vô tội kia, bị anh ta cắn xé, nhai nuốt.

Ực, ực… Cô nuốt nước bọt liền mấy cái.

Lang Hách Viễn nghiêng đầu, nghiến răng hạ giọng nói: “Không sao, tôi không ngại chuyện hôn gián tiếp cô.”

Ực, ực… Cô lại nuốt nước bọt liền mấy cái.

Thế rồi vị Tổng giám đốc vừa ăn miếng thịt có dính nước bọt của Oa Oa đột nhiên lạnh lùng hỏi: “Cô không nấc nữa à?”

Ô?

Hình như đúng thế thật.

Oa Oa thấy mình không còn nấc nữa thì cực kì phấn khích, vung loạn cánh tay, vui mừng hoan hô: “Tổng giám đốc Lang, anh thật là hết xảy! Hồi trước, mẹ tôi lấy việc không cho tôi ăn cơm để làm hết nấc, giờ anh lại lấy việc hôn tôi, đã vậy còn thành công nữa chứ!”

Do không còn bị tiếng nấc ngắt quãng, giọng nói của Oa Oa lần này vừa vang xa lại vừa rõ ràng.

Đôi lông mày của Lang Hách Viễn nhanh chóng nhíu lại, đến bây giờ, anh đã triệt để hiểu rõ một chuyện. Cô bé này không chỉ ít tuổi mà đến đầu óc cũng khó có thể cải tạo được, có nói gì cũng chỉ phí công mà thôi.

Cuối cùng, giữa bầu không khí càng lúc càng tĩnh mịch trong nhà ăn, Tổng giám đốc Lang mặt mũi tối sầm nhìn Dương Oa Oa đang ngồi bên cạnh, nắm chặt nắm đấm, cố gắng kiềm chế ý nghĩ tự mình tóm cổ cô ta ném ra ngoài cửa kính, sau đó đứng dậy, căm uất bỏ đi, không ngoảnh đầu lại.

Đương nhiên, cái tính từ “căm uất” ấy là do Lâm Lang sau khi tổng kết đã thêm vào.

Oa Oa thực sự chỉ muốn đâm đầu xuống nước chết cho rồi, bồn nước bên cạnh chính là một lựa chọn quá hoàn hảo. Cô thề với trời rằng bản thân cô tuyệt đối không phải một con ngốc, nhưng cứ lần nào gặp anh chàng đẹp trai ấy là y như rằng cô lại không tự chủ nổi mà gây ra toàn chuyện hỗn loạn, khiến người ta choáng váng thế này. Cô ai oán nhìn về phía Lâm Lang, mong có thể dùng ánh mắt để chứng minh cho anh ta thấy những lời vừa rồi thật ra chỉ là do bản thân nhất thời đi chệch quỹ đạo, mong anh có thể hiểu mà về giải thích lại với sếp.

Đương nhiên là kẻ phàm phu tục tử bình thường không thể nào hiểu nổi ngôn từ của ánh mắt rồi. Lâm Lang lắc lắc đầu. “Oa Oa, cô…”

Oa Oa ngậm miệng, uất hận nhìn sang mấy đồng nghiệp chắc chắn đang không ngừng suy đoán vì sao Tổng giám đốc căm uất ra đi. Thế là hết, những ngày tiếp theo của cô khó mà sống yên ổn. Cứ nghĩ đến việc mình ngay lập tức sẽ trở thành cô minh tinh Sơn Tây hay vị chủ nhiệm văn phòng đã rời đi, hoặc cô Linh Dương được lưu truyền lâu nay mà Oa Oa lại không khỏi đau lòng. Đương nhiên, tiền đề cho việc cô trở thành nữ chính trong mấy cái scandal này là sếp lớn vẫn có thể nhẫn nhịn mà không sa thải cô.

Hay là gọi một cú cho Cát Cát, hỏi xem dạo này, thầy hướng dẫn có còn mong nhớ mình sâu sắc nữa hay không nhỉ? Nếu thực sự bị đuổi việc, cô sẽ về đầu quân cho thầy, làm công việc nghiên cứu khoa học kiếm cái bằng sau tiến sĩ, việc này cũng đáng để suy xét đấy chứ! Nếu thực sự không được làm ở đây nữa thì cứ để cho cô, Dương Oa Oa, chết già trong mấy cái phòng thí nghiệm đấy!

Cuộc điện thoại thân tình của Oa Oa còn chưa gọi, tin đồn scandal cũng chưa cháy đến người cô thì trợ lí đặc biệt Toàn ở Tổng ban đã một lần nữa xuất hiện trước cửa phòng Hành chính, mỉm cười hỏi: “Xin hỏi, có cô Dương Oa Oa ở đây không?”

Biết rằng quãng đời nhân viên duy nhất trong kiếp này của cô đến đây là kết thúc, Dương Oa Oa trong lòng không khỏi kêu gào. Người ta nói bắt giặc phải bắt vua trước quả không sai, thà đắc tội với một vạn nhân viên cấp dưới chứ không thể đắc tội với một vị sếp cấp trên. Một người đã đắc tội với Tổng giám đốc Lang của công ty như cô mà không bị đuổi cổ, thử hỏi còn đâu là luân thường đạo lí trong Hoa Hạo? Giết một người, răn trăm người đương nhiên là cần thiết, thôi thì cứ xem cô như một ví dụ điển hình để đem ra huấn luyện nhân viên mới vậy.

Oa Oa đau khổ đứng dậy, âm thầm thu dọn đồ đạc của mình trên bàn làm việc: búp bê sứ be bé, cây xương rồng, khung ảnh có hình cô và Nám Nám, lọ kem dưỡng da tay, chai nước phun giữ ẩm, cả quyển tạp chí Next Magazine mới mua nữa…

Trợ lí đặc biệt Toàn mỉm cười nói: “Cô Dương, Tổng giám đốc Lang muốn cô thu dọn đồ đạc chuyển lên tầng hai mươi hai.”

“Ớ, tầng hai mươi hai?”. Oa Oa bất giác há hốc mồm. Thế là ý gì? Lẽ nào Tổng giám đốc thấy tha cho cô đi thế này vẫn chưa thể rửa hận, định bắt cô đến trước mắt mình, dùng ghế hổ, nước ớt hành hạ cô chăng?

Chị trưởng phòng Hành chính còn ngạc nhiên hơn cả cô, không giấu nổi giọng run run hỏi: “Trợ lí đặc biệt Toàn, ý cô là Oa Oa được điều động lên Tổng ban sao?”

Những nhân viên hiểu rõ nội tình đấu đá nhân sự trong nội bộ Hoa Hạo đều biết, trưởng phòng Hành chính từ lâu đã khao khát cuộc sống trên Tổng ban, kể cả chỉ lên làm chân trợ lí quèn cũng cam tâm tình nguyện, ai ngờ tổ vàng bay ra chim sẻ, lần này lại không phải chị ta, làm sao mà không ghen tị cho nổi?

“Không phải Tổng ban mà là trợ lí hành chính đặc biệt của Tổng giám đốc Lang”. Đối diện với sự mất kiểm soát của trưởng phòng Hành chính, trợ lí Toàn vẫn giữ nguyên nụ cười.

“Của riêng Tổng giám đốc? Trợ lí hành chính đặc biệt?”. Giọng nói run rẩy lần này là từ bạn nhỏ Oa Oa. Câu nói vừa rồi của trợ lí đặc biệt Toàn lại càng khiến cô khẳng định suy đoán của mình. Tổng giám đốc Lang quả nhiên là con người ân oán phân minh, có thù ắt phải báo rõ ràng là một trong những đặc điểm nổi bật của anh ta. Ra đi lần này e rằng lành ít dữ nhiều. Oa Oa đau khổ giật giật vạt áo của trợ lí đặc biệt Toàn: “Chị xinh đẹp ơi, xin hỏi, Tổng giám đốc liệu có đặc biệt dặn dò gì, bảo tôi có phải để lại lời trăn trối cho người nhà trước khi đi thi hành án hay không?”

2 thoughts on “[TNRKHT] Chương 4

Phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s