[TNRKHT] Chương 1 + Chương 2

Nguồn: sachvietplus

Dịch giả: Phan Lưu Ly

Chuyện của Oa Oa

Tốc độ – Trực tiếp

Chương 1: Phỏng vấn

Oa Oa đứng trước sảnh tòa cao ốc Hoa Hạo, chỉ chưa đến mười giây đã nhận ra mình hoàn toàn đánh giá sai thực trạng xin việc tàn khốc do khủng hoảng kinh tế gây ra, và càng sai lầm hơn khi nhận ra một vấn đề đau lòng – giá sinh viên mới ra trường còn rẻ hơn cả củ cải trắng sau đợt thu.

Từ trước tới nay, tập đoàn Hoa Hạo chỉ tuyển thạc sĩ, tiến sĩ làm thực tập sinh, đợt tuyển văn thư này là lần đầu tiên họ hạ thấp yêu cầu học lực đối với nhân viên, mức đãi ngộ của họ lại luôn nằm trong top đầu của giới doanh nghiệp nên ngay cả các sinh viên còn chưa thể hiện hết quyền cước của mình ra tại các hội chợ việc làm ở trường đại học cũng đánh liều tới đây đọ thân thủ trong cái cục diện điên cuồng này.

Tận mắt chứng kiến cảnh tượng như mỗi dịp tuyển sinh vào Học viện Điện ảnh Bắc Kinh, Oa Oa bất giác chua xót than thầm, nếu sớm biết thế này, cô đã làm một cái mô hình bom nguyên tử và ôm đến rồi, dù gì cũng có thể chứng minh mình là một sinh viên tài mạo song toàn, không đến nỗi bị nhấn chìm trong biển người xin việc ồ ạt này. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chẳng qua chỉ là phỏng vấn tuyển văn thư thôi mà, anh chàng bốn mắt kia có nhất thiết phải vác cả đàn ghi ta đến như thế không? Âm thanh “ting… ting…” vang lên trong buổi sớm cuối thu nghe sao mà thê lương, có phần giống nhạc cụ quốc bảo sở trường của Triệu Bản Sơn[1] – đàn tam huyền.

Oa Oa không thể không khâm phục các trường đại học của chương trình 211[2] ngày nay, quả là nhung nhúc người tài. Vừa mới xem xong anh chàng đánh ghita như gảy đàn tam huyền, quay sang đã thấy một em gái cầm bản Tuyên ngôn độc lập dày cộp của Washington, đọc to và truyền cảm bằng giọng Mỹ. Tuy tốt nghiệp đại học thì tiếng Anh cấp bốn là bắt buộc, cấp sáu là nên có, cấp tám là nỗ lực hơn mức bình thường, nhưng cũng đâu cần đem mệnh căn của chú Sam[3] ra để ứng tuyển vào cái chân văn thư nhỏ bé này! Làm thế có khác gì lấy đại bác bắn chết con muỗi đâu!

Thấy người tới phỏng vấn tụ tập ngày càng đông trước cửa tòa nhà, tập đoàn Hoa Hạo bèn cử nhân viên ra hướng dẫn các ứng viên tới phòng Nhân sự để tiến hành phỏng vấn. Lập tức đám người ồ ạt ùa lên trên, xông qua cánh cửa kính chật hẹp, dũng mãnh như Hồng quân chiếm cầu Lô Định[4] năm nào, lách người, hóp bụng, ngoi đầu, vặn eo, các bậc anh hào nô nức trổ mọi tuyệt kĩ gia truyền, trong nháy mắt, số ứng viên đợi ngoài cửa đã chen được vào quá nửa.

Oa Oa có một tật xấu nho nhỏ, từ bé đã giống Nám Nám, đó là sợ thể dục. Hồi đó, Oa Oa cực kì khổ sở vì không thể nhảy quá một mét sáu môn nhảy xa, đã quyết hỏi bố làm thế nào mới không phải thi thể dục, người bố biết nhìn xa trông rộng, nghĩ ngợi một hồi rồi kiên định trả lời rằng chỉ còn cách con liên tục nhảy lớp, như thế chắc chắn sẽ được miễn thi thể dục. Oa Oa ngây ngô nghe lời bố, vèo vèo nhảy liền mấy lớp, đến khi ngẩng đầu nhận ra là lên đại học vẫn có môn Thể dục mới hoàn toàn tuyệt vọng, từ đó bắt đầu yên phận từ từ học lên thạc sĩ rồi tiến sĩ, chẳng buồn đâm đầu học như thiêu thân nữa. Người ngoài đều ca ngợi con gái nhà họ Dương thật thông minh, liên tục nhảy lớp, ai mà tưởng tượng được rằng cái học vị tiến sĩ có được cũng chỉ vì bị môn thể dục ép mà thành ra như thế.

Vậy nên trong dòng người ùa vào như ong vỡ tổ ấy, bạn nhỏ Dương Oa Oa đương nhiên bị xô ngã xuống đất, hết né trái lại tránh phải, rồi nằm rạp xuống mấy bậc cầu thang, cuối cùng, sợ bị chen cho bẹp ruột, cô đành đợi đoàn người trên đầu lũ lượt đi hết mới miễn cưỡng bò dậy. Đến khi chỉnh sửa xong áo váy, ngẩng đầu lên, thấy thang máy chuẩn bị đóng lại, cô mới thục mạng lao về phía trước.

Tuy không cam lòng hi sinh tứ chi chỉ vì buổi phỏng vấn, nhưng cứ nghĩ tới việc vì đến muộn mà để vuột mất công việc trong mơ, Oa Oa liền nhanh như cắt, phi chân vào chèn giữa hai cánh cửa một chiếc thang máy rồi hất gót chân một cái, cửa thang máy liền từ từ mở ra. Cô cúi người chào những người bên trong rồi quay phắt lưng lại để tránh những ánh nhìn tức tối chuẩn bị găm thẳng vào mặt mình từ những người phía sau.

Cửa thang máy khép lại, Oa Oa thở phào nhẹ nhõm nhìn những nút bấm màu đỏ bên cửa thang máy. Ồ, hóa ra phòng Nhân sự nằm trên tầng cao nhất.

Nghe đồn nếu bạn là người thông minh thì đến thang máy cũng biết chăm sóc đặc biệt. Cô thấy thang máy bên này không chật chội như thang máy bên kia, cả thang máy thênh thang chỉ có vài người, mà mấy người này, hờ, đều rất thích yên tĩnh…

“Thưa…”. Thư kí Trần quay lại nhìn Lang Hách Viễn đang đứng cạnh mình, định xin chỉ thị nên xử trí thế nào với cô gái vừa đột ngột xông vào này.

Lang Hách Viễn lạnh lùng nhìn về phía trước với ánh mắt vô cảm. Thư kí Trần thấy Chủ tịch Hội đồng quản trị không nói gì, cũng không tiện lên tiếng, đành buông hai tay để dọc thân thể, đứng cung kính bên cạnh.

Nhận thấy không khí trong thang máy có vẻ yên tĩnh quá mức, Oa Oa thấy hơi căng thẳng, bèn ngâm nga khe khẽ trong cổ mấy câu hát để lấy dũng khí cho bản thân: “Tiểu à là Tiểu Nhị Lang, đeo ba lô à đi học, chẳng sợ nắng gắt à, cũng chẳng sợ mưa to…”

Khì khì… Đằng sau hình như có tiếng cười.

Oa Oa lập tức im bặt, có chút không tự nhiên, dịch dịch người về phía cửa, ho hắng vài tiếng rồi hạ nhỏ giọng hát tiếp: “Nào hãy buông hai mái chèo, đưa con thuyền nhỏ rẽ sóng ra xa…”

Ha ha… Tiếng cười phía sau càng to hơn, của nhiều người hơn.

Oa Oa nhủ thầm, có khi cô phải hát một bài tủ nào đó mới chứng minh được năng khiếu ca hát của mình, ít ra cô cũng không thể kém cạnh cái anh chàng sinh viên chương trình 211 vô vị đánh ghi ta kia được. Thế là cô cố thu hết dũng khí, cất giọng trong vắt: “Bạn thiếu niên nhỏ rất ít ưu phiền, ngắm nhìn ánh nắng ngập tràn muôn nơi…”

Đột nhiên có người từ đằng sau lạnh lùng hỏi một câu: “Đây là con cái nhà ai?”

Giọng nói lạnh như nước đá lập tức khiến người ta phát run.

Oa Oa quay đầu lại, đối diện với khuôn mặt chẳng hiện hữu nổi một nét cười của Lang Hách Viễn, bộ complet màu khói làm nền cho gương mặt sáng sủa, tuấn tú đến lóa mắt, nhưng nét lạnh lùng ẩn chứa trong đôi mắt đó dường như có thể làm đông cứng trái tim bất cứ người nào trong khoảnh khắc, khiến ai nấy lạnh toát cả sống lưng.

Đáng sợ thật đấy!

Oa Oa liền lí nhí giải thích: “Tôi… đến phỏng vấn.”

Mặc dù cô – Dương Oa Oa – có hơi nhỏ một chút, nhưng cái chú này cũng không thể sỉ nhục người ta như thế chứ! Lẽ nào ở tuổi cô mà vẫn tươi đẹp như hoa, sức xuân căng tràn cũng là một tội hay sao?

“Phỏng vấn? Cô đến phỏng vấn cho vị trí nào?”. Lang Hách Viễn hơi nheo mắt, giọng điệu châm chọc. “Thư kí Trần, Hoa Hạo chúng ta bắt đầu cho học sinh cấp ba tới thực tập từ khi nào thế?”

Thư kí Trần cũng bất ngờ với câu trả lời của Oa Oa, nhíu mày cố nhớ lại. “Dạ thưa, chúng ta chưa từng cho học sinh cấp ba tới thực tập, nhưng hình như hôm nay, phòng Nhân sự tiến hành phỏng vấn tuyển dụng vị trí văn thư cho phòng Hành chính ạ.”

“Tôi đích thực tới ứng tuyển vị trí văn thư phòng Hành chính”. Dựa vào cách nói chuyện giữa họ, Oa Oa có thể dễ dàng nhận ra người lạnh lùng kia tuyệt đối không phải hạng xoàng, ít nhất cũng phải là cán bộ quản lí cấp giữa hoặc cấp cao gì đấy, thậm chí còn có thể là lãnh đạo phòng Nhân sự nữa. Không nghĩ thì thôi, mới nghĩ đến đây, quả tim nhỏ bé của cô bắt đầu đập thình thịch. Cô không đen đủi đến mức đắc tội với ông ấy để bị loại ngay từ vòng sơ loại đấy chứ?

Quả nhiên, chú đó bắt đầu nhíu mày không vui. Sâu thẳm trong trái tim cô lập tức dâng lên một linh cảm chẳng lành, trăm tính ngàn tính cũng không thể ngờ lí do bị trượt ngày hôm nay lại lãng xẹt thế này. Vừa rồi nào có phải một cú xoạc chân may mắn, thần kì gì, rõ ràng là vô tình đạp chân vào cửa quỷ thì có, Oa Oa ai oán nghĩ thầm.

Nếu chỉ vì cái vụ thang máy này mà không thể ngồi vào được vị trí văn thư thì cô chỉ còn biết chấp nhận số phận tới làm việc ở Viện nghiên cứu mà thôi.

Lang Hách Viễn thề rằng đây là lần đầu tiên có một cô gái dám nhìn thẳng vào mình không chớp mắt như thế. Anh và cô, mắt to đối mắt nhỏ suốt ba giây. Chưa kịp mở miệng quát cô thì cửa thang máy đột nhiên mở ra, bên ngoài là viên trợ lí đặc biệt đang đứng nhìn vào trong.

Lang Hách Viễn lập tức chuyển ánh mắt, trầm giọng nói với cô trợ lý mang tên Toàn: “Người này tới phỏng vấn, cô hãy đưa cô ấy tới phòng Nhân sự!”

Nói xong, anh cùng mấy người đứng sau vượt qua Oa Oa đi ra ngoài mà không thèm quay đầu lại. Nhìn thấy cô gái rất xinh đẹp trước cửa thang máy đang mỉm cười tiến về phía mình, Oa Oa đành phải cùng người ta đi xuống lần nữa. Cô dựa vào một góc thang máy, cẩn trọng hỏi: “Chị xinh xinh ơi, xin hỏi chú đẹp trai vừa rồi là ai vậy ạ?”

Trợ lí đặc biệt Toàn quay lại, liếc cô một cái. Oa Oa tưởng giọng mình bé quá cô ấy chưa nghe rõ, liền mau miệng hỏi lại lần nữa, nhưng thái độ của cô gái kia vẫn như cũ, nhìn cô nghi hoặc đầy thâm ý, cứ thế ba giây trôi qua, đột nhiên cô ấy bật cười thành tiếng nhưng chẳng nói gì, duyên dáng quay người đi.

Oa Oa không khỏi sững sờ, sau đó mới dần dần ngộ ra, ồ, dám chắc một công ty lớn như tập đoàn Hoa Hạo làm công tác từ thiện không tồi, bảo hiểm phúc lợi cho những người đặc biệt được tuyển dụng này xem ra cũng rất hoàn thiện.

Quả nhiên là vị phú hữu nhân[5] mà, Oa Oa gật gù, thầm tự hào về năng lực quan sát nhạy bén của mình…

Trên phương diện phỏng vấn, Oa Oa có thể coi là chuyên gia đi đường tắt, điều này có thể khẳng định bằng việc quay ngược trở lại lần thi tuyển vào trường mẫu giáo.

Năm đó, cô và Nám Nám cùng đi thi tuyển, trong khi Nám Nám còn đang ra sức xiêu xiêu vẹo vẹo hoàn thành các động tác trong bài múa Cô bé hái nấm theo quy định thì Oa Oa lon ton chạy tới trước mặt mấy vị chủ khảo lớn tuổi của trường mẫu giáo, ôm chầm lấy một bà bác có vẻ hiền từ ngồi chính giữa mà nói lớn: “Cô ơi, cô đẹp quá, cô còn trẻ đẹp hơn mẹ con nữa” rồi thơm chụt một cái rõ kêu.

Trong nháy mắt, chỉ trừ có Nám Nám vẫn đang tiếp tục loay hoay quay tròn hái nấm, tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều như hóa đá. Bà bác rưng rưng xúc động, ra sức xoa lưng Oa Oa, không ngớt lời khen ngợi: “Cháu bé này thật sự, thật sự quá thông minh!”

Thế là bé Oa Oa trúng tuyển một cách dễ dàng, mẹ Oa Oa chỉ còn biết đau khổ dắt Nám Nám vừa hái nấm xong cũng được hưởng lợi từ chị vào trường mẫu giáo.

Năm đó, mẹ Oa Oa mới hai mươi sáu tuổi, còn cô hiệu trưởng, à… ờ… đã năm mươi chín tuổi thì phải.

Một lần thi tuyển khác là từ tiểu học lên trung học. Vì nhảy lớp nên so với những bạn cùng tốt nghiệp khóa ấy, Oa Oa trông vô cùng còi cọc. Hôm đó, để kiểm tra chất lượng, thầy giáo ra một nhóm phương trình bậc một bốn nghiệm. Oa Oa vì đau đầu, muốn về nhà sớm đi ngủ, nên chưa đợi thầy giải thích phải dùng cách nào để làm bài đã giải luôn ra đáp án, nộp lên cho thầy rồi ra bắt xe đi về, tất cả các sự việc trên diễn ra chỉ trong chốc lát. Về đến nhà, Oa Oa chui ngay vào chăn đánh một giấc ngon lành, sau đó, cô nhận được điện thoại thông báo đã được tuyển vào lớp tăng cường bồi dưỡng của Đại học Thiếu niên, nguyên nhân hóa ra vì Oa Oa đã dùng cách giải của phương trình đồng nhất đại số tuyến tính để giải bài toán thầy giáo cho, lại còn chỉ ra nếu như đề bài được thay đổi một chút còn có thể dùng phương trình phi đồng nhất để giải.

Khi Nám Nám mặt mũi ngơ ngác, mù mờ hỏi chị “đồng nhất” rốt cuộc là cái thứ gì, Oa Oa chỉ chán nản trả lời: “Đấy chẳng phải là thứ gì tốt đẹp cả, em tốt nhất không cần biết, chính vì nó mà giờ chị phải rã rời thế này đây, thật là bi thảm quá…”

Đúng rồi, còn có một lần nữa.

Là khi Oa Oa vì khoản tiền thưởng cao chót vót mà bố hứa hẹn nên đã đạt cái giải nhất khỉ gió gì đấy ở cuộc thi Olympic hóa học toàn quốc, không may được Đại học Thiếu niên ưng ý, bị ép tới phỏng vấn cùng mấy bạn tự vỗ ngực là thần đồng, tranh giành cơ hội bước chân vào Đại học Thiếu niên. Chủ khảo cuộc thi tuyển chính là giáo sư hướng dẫn kiêm bảo mẫu sẽ dẫn dắt mọi người từ bậc cử nhân cho đến bậc tiến sĩ trong tương lai, một ông già rất giống Lão Thần Rùa. Oa Oa thấy ông ta, lập tức trong đầu chỉ toàn nghĩ tới ngọc rồng với siêu Xayda[6], bao nhiêu nỗ lực chuẩn bị cho màn hỏi đáp đều bay đến nước Java mất tiêu. Đến lượt Oa Oa lên bục trả lời, Lão Thần Rùa, à không, vị giáo sư vuốt vuốt chòm râu hoa râm, hiền từ ra câu hỏi: “Trò này, nếu em là một nhà khoa học chế tạo vũ khí hạt nhân, trước nguy cơ một cuộc chiến tranh hạt nhân sắp xảy ra, em sẽ làm gì?”

Làm gì ư? Cái câu hỏi không có tính chất xây dựng mà cũng chẳng bổ béo này đề ra để làm gì nhỉ? Oa Oa nghe câu hỏi như bị sét đánh ngang tai, đành đảo đảo mắt, làm ra vẻ điềm tĩnh mà trả lời: “Trong tình huống đó, chúng ta có thể nhờ người Xayda đến ứng cứu. Đầu tiên hãy mời người Xayda đứng ra tổ chức hội nghị lãnh đạo cấp cao các nước, sau đó tiến hành tiêu hủy vũ khí hạt nhân một cách an toàn, cuối cùng bồi dưỡng một thế hệ người Xayda mới từ các nước trên thế giới, đồng thời đổi cuộc thi Hoa hậu Thế giới hàng năm thành cuộc tỉ thí người Xayda thường niên. Quốc gia nào đạt được danh hiệu Siêu Xayda có thể luân phiên đứng đầu Liên Hợp Quốc, từ đó đạt được mục tiêu tiến bộ, phát triển toàn cầu.”

Cùng với mức độ há hốc mồm ngày càng tăng của Lão Thần Rùa đang ngồi trên bục chủ khảo, dưới hội trường bắt đầu có tiếng xì xầm. Oa Oa hoàn toàn hiểu được phản ứng bị sét đánh ấy của ông, cô đoán biểu hiện của mình giờ chẳng khác nào ôn thần, khiến người ta chấn động như kiểu tuyên bố sẽ đào hầm trên núi Himalaya, lắp thang máy lên đỉnh Everest vậy.

Đúng lúc Oa Oa thực sự xấu hổ, tự nghĩ không nên đứng trước người già này mà đầu độc người ta thì ông ấy bỗng mặt đỏ bừng bừng, thần sắc kích động, hai tay run run, miệng lắp ba lắp bắp. Oa Oa không dám lớn tiếng, không phải câu trả lời vừa rồi quá phóng khoáng dị thường nên đã khiến Lão Thần Rùa tắc mạch máu não đấy chứ? Thế là Oa Oa chuẩn bị tinh thần, nhân lúc Lão Thần Rùa thăng thiên mà chuyển hướng sự tưởng tượng thì Lão Thần Rùa đột nhiên đập mạnh xuống bàn một cái, cảm khái thốt lên: “Kế hoạch này quá thiếu thực tế, quá mơ hồ, quá mông lung! Nhưng có trời biết rằng sinh viên khoa học của chúng ta cần biết bao những trí tưởng tưởng vượt ngoài không gian, dù nó có thiếu thực tế, mơ hồ, mông lung như thế này! Cô bé, tôi chắc chắn nhận em!”

Không phải chứ, thế mà cũng được sao?

Trò Oa Oa biến thành hóa thạch tỉ năm ngay tại chỗ, nước mắt rưng rưng, bất động hồi lâu.

Thế nên lần thi tuyển này, Oa Oa cũng mong kì tích bất ngờ xuất hiện như vậy, còn về phương án hành động cụ thể thế nào thì vẫn phải đợi xem tình hình ra sao đã. Đang định đi sâu vào lí luận thì cô liền bị biển người chen chúc hỗn loạn ngoài cửa thang máy vừa mở ra làm cho mờ mịt đầu óc, đành phải quay sang cầu cứu trợ lí đặc biệt Toàn. Dường như đã quá quen với cảnh tượng này nên cô ấy mặt chẳng chút biểu cảm, lạnh lùng tiến lên trước mở đường. Nhận thức rõ tình hình, Oa Oa vội cúi mặt chạy nhanh theo cô ấy. Đi được một đoạn, trợ lí đặc biệt Toàn hình như sực nhớ ra điều gì nên đột nhiên dừng bước, quay lại hỏi: “Cô tên là gì?”

“Dương Oa Oa”. Oa Oa mau miệng đáp.

“Búp bê Tây[7]? Đến lúc cô tám mươi tuổi thì làm thế nào?”. Trợ lí đặc biệt Toàn nhìn cô với ánh mắt kì quái.

Oa Oa bất lực, chỉ còn biết cười gượng mấy tiếng. “Đến lúc đó thì đành làm “búp bê Tây” tám mươi tuổi thôi.”

Trợ lí Toàn đương nhiên cũng chết lặng tại chỗ, nhưng một người đã được huấn luyện đến mức chuyên nghiệp như cô rất nhanh chóng trở lại trạng thái bình thường, tiếp tục dẫn Oa Oa lách qua lớp lớp ứng viên, đi thẳng vào phòng phỏng vấn.

Oa Oa vui mừng, hí hửng đi theo trợ lí Toàn vào phòng, cung kính nhìn năm người phụ trách tuyển dụng rồi hân hoan nghe trợ lí Toàn nghiêm túc giới thiệu: “Đây là cô Dương được Tổng giám đốc Lang giới thiệu đến phỏng vấn.”

Mọi động tác tiếp theo diễn ra nhanh như tia lửa điện.

Đang ngồi, nghe xong câu ấy, mấy vị quản lý trong phòng đều đứng bật dậy, mấy chiếc ghế đằng sau cũng lần lượt đổ hết. Vị chủ khảo mỉm cười, quan sát Oa Oa một hồi rồi gật đầu, vẻ mặt hài lòng. “Tổng giám đốc Lang thật có con mắt tinh tường, cô Dương đây rất phù hợp với vị trí chúng ta đang cần tuyển, không chỉ phản ứng nhanh nhạy mà còn trả lời đúng hết các câu hỏi, là người giỏi nhất trong tất cả các ứng viên ngày hôm nay. Các vị thấy thế nào?”

Mấy người còn lại chỉ hận một nỗi không thể dùng tốc độ gật đầu nhanh nhất của mình để bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với con mắt nhìn người của Tổng giám đốc Lang.

Oa Oa không khỏi ngỡ ngàng vì mình đã trở thành người đầu tiên phỏng vấn thành công vào tập đoàn Hoa Hạo mà đến nửa chữ cũng chẳng cần nói, không cần xuất chiêu mà vẫn đánh bại anh chàng lấy ghi ta gảy tam huyền, đánh bại cô nàng luyện đọc Tuyên ngôn độc lập, đánh bại tất cả những ứng viên dẻo dai, thân thủ cao cường ngoài kia.

Tất cả nhân viên tập đoàn Hoa Hạo đều vì thế mà kháo nhau rằng Oa Oa là con riêng của Tổng giám đốc Lang, nhưng mắt liếc trần nhà, lẩm nhẩm bấm đốt ngón tay tính đi tính lại thì tuổi tác dường như không phù hợp. Lẽ nào cái cô búp bê Oa Oa đấy là con riêng của phụ thân Tổng giám đốc Lang, em cùng cha khác mẹ mới nhận của Tổng giám đốc?

Phải hiểu rằng trong mớ ân oán phức tạp của các gia đình giàu có, đây là màn kịch dễ thấy nhất, và cũng là màn kịch dễ diễn nhất. Thế nhưng, sao lại xếp cô ấy làm văn thư? Tên nhân viên quèn vừa mới đưa ra nghi vấn này lập tức bị cấp trên dùng cuốn tạp chí đập cho ong đầu. Vớ vẩn! Đây chính là điểm thông minh của Tổng giám đốc Lang, anh ta chắc chắn hận cô em cùng cha khác mẹ này đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng vì nể bố nên đành phải sắp xếp cho cô ta một chỗ trong Hoa Hạo, còn có vị trí nào vừa vô hại, vừa cách xa các bậc quyền cao chức trọng như văn thư chứ? Khả năng cô Dương này muốn tham gia các cuộc họp cấp cao của Hoa Hạo trong tương lai là vô cùng nhỏ, đây chính là cách trừ khử từ xa trong truyền thuyết đấy!

Thế là ngay hôm đầu tiên đi làm, thân phận của Dương Oa Oa đã được xác định là một cô gái mồ côi đáng thương, người mẹ ngậm đắng nuốt cay gửi cô con gái được nuôi lớn thành người lại cho nhà họ Lang, không may gặp phải Tổng giám đốc Lang độc ác đố kị, sắp xếp cho vị trí nhỏ bé nhất, thấp kém nhất trong công ty để hành hạ cô, cho đến khi cô không chịu nổi nữa, tự nguyện rời khỏi sự yêu thương chăm sóc của người cha.

Dương Oa Oa bắt đầu để ý thấy tất cả các đồng nghiệp nữ mỗi khi đối mặt với cô đều rưng rưng nước mắt như lúc thương hại những đứa trẻ trong trường tiểu học Hi Vọng, các đồng nghiệp nam lại chỉ dám nhìn cô từ xa, sợ chẳng may dây dưa quan hệ gì với cô thì sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của mình.

Tuy biết rõ như thế càng tốt cho việc giữ bí mật trình độ tiến sĩ của mình nhưng Oa Oa nhanh chóng đau xót nhận ra rằng những chuyện tầm phào nơi văn phòng mà cô thầm ao ước bấy lâu nay dường như cũng vì vậy mà ngày càng vượt quá tầm tay cô hơn…

Oa Oa hiểu rõ rằng thân làm một nhân viên thử việc nhỏ nhoi, non nớt, nhất định phải biết chăm chỉ, chịu khó, không được để cấp trên coi mình là nam giới, coi nam giới là gia súc mà phải tự giác trực tiếp nhảy lên cấp bậc gia súc. Dạng thăng hoa này tuy không phải là kiểu biến chất từ bên trong nhưng ít ra ngoài mặt cũng phải làm ra vẻ cam tâm tình nguyện.

Công việc buổi sáng của Oa Oa là hùng hục thống kê văn kiện, cái việc có vẻ rất dễ này thực ra lại cực kì rối rắm, lộn xộn. Nhưng dù bận trăm công nghìn việc, chìm đắm trong tiếng lách cách gõ bàn phím, cô vẫn dành ra thời gian vểnh tai nghe ngóng được những scandal giật gân như sau:

“Niềm vui mới của Tổng giám đốc Lang dạo này là minh tinh “tam thê”[8] Hồng Hinh.”

“Con gái duy nhất của tập đoàn Linh Dương si mê Tổng giám đốc Lang, sau khi bị từ chối đã chuyển từ yêu thành hận, cuối cùng quyết định bước vào thương trường, thề rằng sẽ chiến đấu đến cùng với Hoa Hạo.”

“Chủ nhiệm văn phòng vừa bị điều đi chính là vì đem tình yêu nồng cháy kìm nén trong lòng biết bao lâu nay bày tỏ với Tổng giám đốc mà bị trách mắng ngay tại trận, đành nhận lỗi rồi từ chức.”

Tiểu Hồ và Tiểu Lục của phòng Hành chính lúc nói chuyện này cứ thì thà thì thầm làm một người thích mấy chuyện tầm phào như Oa Oa vất vả mãi mới hóng hết được. Vì vậy, trong lúc vừa làm thống kê, cô vừa tiến hành gọt giũa, phân tích vấn đề:

Sao lại là minh tinh Sơn Tây[9]? Cô nhớ rõ ràng cái cô minh tinh ngực to này là người Hồng Kông cơ mà?

Con gái độc nhất của tập đoàn Linh Dương liệu có vì yêu quá hóa hận mà nhất định phải đấu với Tổng giám đốc đến cùng không? Hay là vì cô ta đã chán ghét dòng tộc nên mới cố công quyết đấu để mài bớt sừng linh dương[10] trên đầu?

Cái cuối cùng mới khó lí giải, đó là vị chủ nhiệm vừa phải rời đi ấy rõ ràng là đàn ông mà!

Nghĩ mãi không ra, Oa Oa đành tạm ngừng công việc, vào nhà vệ sinh một chuyến, ngồi trên bệ xí đến mười lăm phút mới hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện tình yêu éo le kinh thiên động địa, ma kêu quỷ khóc ẩn giấu trong những lời đồn thổi kia: hóa ra có một cô minh tinh người Sơn Tây phải lòng Tổng giám đốc, làm bạn gái lúc đó của anh ta chỉ còn biết tức tối ra đi. Ngờ đâu Tổng giám đốc trong lòng chỉ có hình bóng của Chủ nhiệm văn phòng, quyến luyến không rời, làm cho người bạn gái cũ không thể cam lòng, sẵn sàng đem thân mình quyết liều với Tổng giám đốc, còn nam chủ nhiệm văn phòng vì quá yêu Tổng giám đốc, không muốn làm liên lụy tới người yêu nên đành bỏ đi tới một nơi rất xa, bởi vậy mà đến giờ, Tổng giám đốc Lang vẫn còn độc thân. Trời ạ, quả thật là một chuyện tình du dương làm rung động cả con người lẫn thánh thần!

Oa Oa cảm động nghẹn ngào, cuối cùng cũng gác bỏ được vướng mắc trong lòng, trở về chỗ ngồi. Chưa kịp đặt mông xuống ghế đã nghe trưởng phòng Hành chính từ đầu bên kia phòng gọi cô, Oa Oa đang định làm bộ khom lưng uốn gối cho phù hợp với thân phận hèn mọn của một sinh viên mới tốt nghiệp, vừa vào công ty làm nhân viên thử việc, ai ngờ trưởng phòng Hành chính xem ra có vẻ còn lo lắng hơn cô, e ngại nói: “Mọi người đều đang bận, nhưng lại có tài liệu phải đưa lên cho Tổng giám đốc.”

Oa Oa rất muốn vỗ vai trưởng phòng, cười lớn vài tiếng mà hào sảng nói: “Việc này không để tôi làm thì còn ai vào đây nữa?”, nhưng mới nhìn thấy ánh mắt hoảng sợ của trưởng phòng, cô đã lập tức thay đổi quyết định, không dọa chị ấy nữa, ngượng ngập giơ móng gà ra cầm lấy tài liệu, cười lỏn lẻn nói: “Trưởng phòng, chị yên tâm, việc này cứ để em, em đảm bảo sẽ chuyển tới nơi trong thời gian nhanh nhất!”

Trưởng phòng rất hài lòng trước sự nhiệt tình không sợ gian khó của cô, trong ánh mắt hiền từ ấy dường như còn có cả những giọt nước mắt khi trút được gánh nặng. Thái độ của chị trưởng phòng khiến Oa Oa bỗng nhận ra, trong một tập đoàn lớn như Hoa Hạo vẫn còn những người thật lương thiện, chỉ vì phải sai một thiếu nữ xinh đẹp đi đưa tài liệu mà cảm thấy xót xa vô cùng. Điều này khiến cô cảm động đến nỗi không màng trưởng phòng vẫn còn đang định nói gì phía sau, liền ba chân bốn cẳng, hùng hục chạy về phía thang máy, phi thẳng lên tầng hai mươi hai…

Bỏ lại đằng sau bước chạy của Oa Oa là từng tiếng trôi dạt trong không trung: “Vì văn kiện này bị gửi muộn, vừa rồi Tổng giám đốc Lang rất tức giận nên hậu quả có thể rất nghiêm trọng…”

Mẹ Mạc Sầu của Oa Oa đã từng nói, ra ngoài làm việc nhất định phải cẩn thận, nhất là trước một việc đại sự, tuyệt đối phải giữ được thần sắc điềm tĩnh, trời long đất lở trước mặt cũng chỉ như phủi tay qua lớp bụi mà thôi, phàm là việc gì cũng phải để ý đến diện mạo bản thân, không thể mặt mũi bơ phờ, tóc tai bù xù mà xuất hiện trước mặt người khác được, những việc này là đặc biệt cần thiết.

Hồi đó, vì Oa Oa đang vô cùng đau khổ khi phải đối mặt với việc phá vỡ mối liên kết phân tử nên đầu óc lúc nào quay mòng mòng, nhưng tiểu áo bông[11] nhất định phải nghe lời mẹ nên cô vẫn phải thực hiện những chỉ đạo trên. Cũng vì làm quá nhiều thí nghiệm phá vỡ liên kết hạt nhân mà Oa Oa giờ đã hoàn toàn thấm thía tư tưởng của mẹ, trước khi làm bất kì việc gì cũng đều từ tốn chỉnh sửa đầu tóc cho đến lúc gọn gàng hết mức có thể mới thôi, mà thời gian chỉnh sửa thì càng ngày càng dài.

Nhân viên mới như Oa Oa vẫn chưa hiểu lắm về bố cục phòng ốc trên tầng hai mươi hai vốn có tiếng là u ám, đáng sợ nên dĩ nhiên không biết nhà vệ sinh ở đâu để soi gương. May thay ở chốn sang trọng dát vàng sáng chói này còn có một bức tường vừa to vừa rộng, đồng thời là một tấm gương thần kì. Cách bày trí siêu xa hoa ấy khiến Oa Oa trong nháy mắt cảm thấy cuối cùng mình cũng tìm ra ánh sáng của cuộc đời. Cô lập tức chạy tới chỗ tấm kính, tỉ mỉ trang điểm lại dung mạo, chỉnh sửa ngay ngắn quần áo rồi nở một nụ cười ngọt ngào với chính mình qua gương.

Hôm nay, Oa Oa mặc một bộ vest màu đen, đây là đồng phục nhân viên của Hoa Hạo. Cái màu xưa như diễm này khiến cô đành phải kéo váy lên quá eo để khoe ra vẻ đẹp đương độ xuân sắc và đi thêm một đôi tất sặc sỡ nữa cho hợp với đôi giày cao gót đen. Thực ra bên trong bộ vest còn có chiếc áo phông Hello Kitty, vì không có cổ lật nên cô đành để lộ he hé cái tai con mèo ra ngoài.

“Còn có gì chưa hiểu?”. Ánh mắt sắc nhọn của Lang Hách Viễn quét qua tất cả những mái đầu đang cúi xuống và nín thinh của các vị được gọi là quản lí cao cấp Hoa Hạo, hỏi bằng giọng điệu đầy hăm dọa.

Giám đốc bán hàng Lâm Lang khó nhọc mở miệng biện bạch cho bộ phận của mình: “Thực ra, thưa Tổng giám đốc Lang…”

“Tôi không muốn nghe bất kì lời xin xỏ nào, sự kiên nhẫn của tôi rất có hạn”. Mười ngón tay của anh đan vào nhau, thể hiện sự mất bình tĩnh. “Ảnh hưởng của khủng hoảng tài chính đối với ngành chúng ta có thể cao hơn rất nhiều so với dự báo ban đầu, nếu tôi nhớ không nhầm thì năm ngoái, vào tầm này, các vị còn vỗ ngực bảo đảm với tôi là thành tích công ty sẽ không bị giảm sút, nhưng hiện nay, mức giảm của chúng ta đã là 50%, thế mà vẫn chưa có sách lược kinh doanh cứu vãn khủng hoảng nào được đề xuất là sao? Theo bản báo cáo công bố ngày hôm qua của tập đoàn Vũ Dương, thành tích của công ty họ mới giảm có 21,7%, điều này làm tôi rất không hài lòng. Vũ Dương phương diện nào cũng không bằng Hoa Hạo chúng ta, vậy mà lại hơn trong khoản biết giảm thiểu tổn thất thông qua việc mở rộng nhu cầu nội địa. Còn các vị đã làm được những gì?”

“Chúng tôi…”. Giám đốc bộ phận sản xuất lo lắng đứng dậy, đầu vẫn cúi gằm.

“Không có chúng tôi gì cả! Nếu cứ tiếp tục thế này thì sớm muộn, hai chữ Hoa Hạo của chúng ta sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ!”. Nói đến đây, đột nhiên Lang Hách Viễn phát hiện thấy ánh mắt của mấy vị quản lí vốn dĩ mặt mày ủ ê nãy giờ dường như đang bị cái gì đó thu hút, đổ dồn về phía sau lưng mình, anh cũng ngẩng đầu nhìn theo hướng ấy. Gặp phải ánh nắng chói mắt, lông mày anh bất giác nhíu lại.

Một cô gái mặc đồng phục nhân viên Hoa Hạo, trang điểm lạ lùng, cổ quái đang đứng trước tấm kính sau lưng họ mà tô mày kẻ mắt, kinh khủng nhất là trước mặt bao nhiêu người thế này, cô ta còn đang bắt đầu kéo váy lên.

Nộ khí bừng bừng trong lồng ngực, anh bước ra cửa phòng họp, nhếch mép cười lạnh lùng, hỏi Oa Oa lúc đó còn đang tập cười trước gương: “Cô đang định múa thoát y hay sao?”

Oa Oa tay trái đang kéo eo váy, cánh tay phải vẫn kẹp văn kiện do trưởng phòng đưa, nghi hoặc nhìn ông chú vừa xông ra trước mặt rồi thấy một nhóm người rầm rộ xông ra, ai cũng mặc như các tinh anh của Wall Street, giày dép áo xống chỉnh tề. Nhanh chóng nhìn ra ý niệm không mấy tốt đẹp từ thái độ kì lạ của bọn họ, cô liền lùi về phía sau hai bước, tay ôm chặt văn kiện, trừng mắt cảnh giác nhìn lại.

Nhưng phải công nhận là cái chú trông có vẻ rất quyết đoán dẫn đầu đám người này đẹp trai thật đấy, dường như trời sinh ra đã có khí chất ngang tàng của bậc vua chúa, Oa Oa ngước nhìn gương mặt mà cặp mày đang nhíu chặt lại, có chút ngây người.

“Cô thuộc bộ phận nào?”. Anh nheo nheo mắt nhìn cô, có vẻ như trước đây, anh đã từng gặp cô ở đâu rồi.

“Tổng giám đốc Lang, có lẽ cô ấy ở tầng tám”. Có người bỗng nhớ ra cô gái bé nhỏ, gầy gò này. Bất cứ ai đã từng đi qua phòng Hành chính tầng tám đều không thể quên được hai cái lúm đồng tiền trên má mỗi khi cô cười và cả chiếc răng khểnh xinh xắn thu hút ánh nhìn người khác.

Tổng giám đốc Lang? Oa Oa lặng người, hóa ra chú này chính là Tổng giám đốc Lang – nhân vật chính trong bao nhiêu scandal đồn thổi gần đây? Và hình như Tổng giám đốc Lang trong truyền thuyết ấy đang đích thân hỏi về thân phận của cô.

Trời ạ!

Không đợi Oa Oa hoàn hồn, Lang Hách Viễn đã đưa tay về phía bọc văn kiện cô đang ôm trong lòng. Vẫn còn chưa rõ tình thế, Oa Oa liền né người theo bản năng, vẻ mặt vô tội vẫn ở trong trạng thái đờ đẫn.

Mà không, cô đang suy nghĩ, chính xác là đang trong trạng thái suy nghĩ!

Chết thật, bao nhiêu câu hỏi nghi hoặc còn đang chất chứa trong lòng tự nhiên biến mất tiêu, nên bắt đầu hỏi từ nữ minh tinh Sơn Tây hay từ nam chủ nhiệm, hay là xen kẽ loạn xạ mà hỏi đây?

Làm thế nào bây giờ, sao đầu óc chẳng nghĩ được gì thế này? Người trong cuộc – ông vua của các tin đồn đang ở ngay trước mắt, Dương Oa Oa, mày nhất định phải tranh thủ cơ hội này!

“Đưa văn kiện cho tôi là được rồi, cô có thể về làm việc”. Lang Hách Viễn thấy càng lúc điệu bộ đờ đẫn của cô càng khó coi, lạnh nhạt buông một câu, định cầm văn kiện rồi mau mau thoát khỏi cô ta, quay lại phòng họp.

Những tia nắng rọi qua từ phía cửa sổ sau lưng Lang Hách Viễn, trùm lên dáng người cao lớn ấy, phủ xuống đôi mắt sâu hút với ánh nhìn quyết đoán, mạnh mẽ, môi mím chặt kiên nghị, tất cả những hình ảnh ấy đi sâu vào tâm khảm Oa Oa, cô chỉ nghe thấy tiếng tim mình đang đập càng lúc càng lớn, như tiếng búa hơi gõ mạnh vào đệm da…

Sau một hồi lâu thật lâu, khó khăn lắm cô mới hiểu rõ lời của Lang Hách Viễn, hóa ra ngài Tổng giám đốc đang muốn lấy tập văn kiện của cô. Vừa rồi, cô chỉ chăm chăm tính xem nên hỏi chuyện gì trước tiên nên không hề nhớ đến vụ văn kiện. Tới khi thấy ánh mắt Lang Hách Viễn dần dần trở nên lạnh lùng, cô đành thu hết dũng khí nói ra những lời đã chất chứa trong lòng bao lâu nay: “Tổng giám đốc Lang, anh, anh…”

Lang Hách Viễn nghiêng đầu nhìn đôi môi hồng đang ấp úng, dường như không nghe ra tiếng lúng búng ấy là cái gì, anh nhíu mày. “Cô nói gì? Nói to lên xem!”

Xin hãy tha thứ cho Oa Oa vì không thể khống chế bản thân, cô đã hoàn toàn bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của ngài giám đốc…

Cuối cùng, Oa Oa cũng dứt được ánh mắt nhìn chăm chăm vào khuôn mặt anh, lấy hết dũng khí kiên định thốt ra lời khen: “Tổng giám đốc Lang, anh, sao anh lại có thể đẹp trai như thế?!”

“Cái gì?”. Giọng Lang Hách Viễn đột nhiên chùng xuống, chầm chậm tiến về phía cô. Những người đứng phía sau vừa rồi cũng nghe rõ mồn một lời gan ruột của Oa Oa, đồng loạt hít vài hơi mạnh. Oa Oa bị anh chàng đẹp trai tiến lại gần, đến hít thở cũng cảm thấy khó nhọc, gấp gáp, cảm giác quay cuồng khiến cô dường như thấy ù cả tai.

Đừng, đừng tiến lại gần như thế, sếp ơi, tôi đây không có ưu điểm gì khác, chỉ có điều sức miễn dịch với đàn ông trưởng thành rất kém, đừng tiếp tục tiến sát như thế, không chừng tôi lại xông lên đấy! Tận sâu trong trái tim Oa Oa đang giãy giụa đau khổ.

“Tôi, tôi nói Tổng giám đốc Lang, anh đẹp trai thật đấy!”. Oa Oa cắn chặt răng, cung kính dùng cả hai tay đưa tập văn kiện lên phía trước, thấy anh không nhận, liền liều nhét cả vào lòng Lang Hách Viễn, trước mặt bao nhiêu người ba chân bốn cẳng chạy té khói.

Trái lại, Lang Hách Viễn đang rối mù không hiểu ra sao, hết nhìn tập văn kiện trong tay lại nhìn về hướng Dương Oa Oa vừa biến mất, liền sau đó, mọi người đều nghe “binh” một tiếng – hình như có người chạy nhanh quá mà đâm phải cửa thang máy, rồi lại “ai da” một tiếng rõ to. Hách Viễn bừng tỉnh nhận ra ánh mắt có chút đờ đẫn của mình, quay lại liếc nhìn đám cấp dưới tất thảy đều đang dài cổ há hốc mồm nghe ngóng nội tình, lạnh nhạt hỏi: “Sao? Các vị đã nghĩ ra cách nào ứng phó với khủng hoảng tài chính hay chưa?”

“Nghĩ ra rồi… à không… vẫn chưa ạ!”. Còn đang thẫn thờ, nhận ra ánh mắt Tổng giám đốc Lang đã trở lại vẻ lãnh đạm như lúc đầu, mấy người liền đua nhau mở miệng bày tỏ suy nghĩ chân thật của mình.

Nguy hiểm quá, may mà dạo này do khủng hoảng kinh tế, không đủ kinh phí nên lâu nay không ra ngoài làm bữa lớn nào, nếu không lại bị mỡ lợn làm cho mê muội đầu óc, trả lời nhầm Tổng giám đốc Lang thì coi như chết chắc.

Chỉ duy nhất giám đốc bán hàng Lâm Lang không kịp thu lại lời. “Cô gái này thật là, thật là…”

“Thật là cái gì?”. Tổng giám đốc Lang nghe được câu nói của Lâm Lang, mặt lập tức lạnh băng, cơ hồ có thể cạo ra đến cân rưỡi băng là ít.

“Thật là sáng tạo!”. Lâm Lang bị ánh mắt đáng sợ của Tổng giám đốc Lang làm cho kinh hãi, nuốt nước bọt mấy lần mới sửa được hai chữ “thú vị” thành “sáng tạo”, rồi với vẻ mặt đầy nịnh bợ mở cửa phòng họp cho Lang Hách Viễn, cung kính nói một câu: “Tổng giám đốc Lang, xin mời!”

Lang Hách Viễn sầm mặt, quay người đi. Trong khoảnh khắc bước qua cửa phòng họp, anh bỗng liếc về phía thang máy một cái, ánh mắt không giấu nổi nụ cười, rồi nhân lúc mọi người chưa kịp chú ý đã lập tức lấy lại vẻ mặt lạnh lùng như cũ.

Quả thật là hết sức thú vị. Nhưng cũng không thể không nói, tố chất của nhân viên được tuyển dụng vào Hoa Hạo hai năm trở lại đây càng ngày càng kém, sao một cô bé còn đang mơ mộng như thế lại có thể được tuyển cơ chứ?

Xem ra hôm nào phải gọi Lão Từ trưởng phòng Nhân sự lên văn phòng uống cà phê mới được…

Oa Oa tuyệt đối không dám làm chuyện xấu, còn một khi đã làm chuyện xấu thì chẳng cần đợi người đến bắt ngay tại trận, cô đã tồ tồ chạy ra đầu thú rồi. Ví dụ như sau khi chạy đứt hơi về chỗ ngồi của mình, việc đầu tiên cô làm chính là gọi điện cho Nám Nám. Nám Nám vừa nhấc máy, cô đã kêu lên thảm thiết: “Chết rồi, Nám Nám ơi, chị vừa làm một chuyện cực kì mất mặt.”

Đầu dây bên kia vọng lại tiếng lép chép, hình như Nám Nám đang ăn quà vặt, nghĩ những ngày trong tổ thể dục của họ thật vui quá là vui, thế rồi, cái miệng nhồm nhà nhồm nhoàm như thường lệ cất lên tiếng giễu cợt: “Bạn nhỏ Dương Oa Oa, có ngày nào chị không làm mấy chuyện mất mặt chứ?”

“Lần này thì khác, hôm nay, chị đúng là bị chập dây thần kinh rồi, dám tỏ tình với cả sếp lớn”. Giọng điệu kích động của Oa Oa lập tức truyền khắp phòng Hành chính.

“Sếp lớn? Là nam hay nữ thế?”. Đầu óc Nám Nám vẫn chưa nhận thức được mức độ nguy cấp của vấn đề.

“Đương nhiên là nam rồi, nữ thì chị tỏ tình làm cái khỉ gì chứ? Chẳng trách em mười bốn tuổi mà vẫn còn học cấp hai, chị thì khác…”. Oa Oa còn đang định tiếp tục bài diễn văn của mình thì Nám Nám đã nhanh chóng chặn đứng: “Nếu là nam giới, tỏ tình thì cũng đã tỏ tình rồi, còn nếu là nữ giới mà chị dám tỏ tình thì em mới thất kinh ấy chứ!”

“Hả?!”

“Cũng đúng”. Oa Oa đờ người, tỉ mẩn ngẫm nghĩ, thấy cực kì tâm đắc với những lời chí lí của bạn nhỏ Nám Nám. Chỉ cần đối phương không phải là nữ thì còn gì mà phải sợ chứ?

Trở lại tâm trạng phơi phới, Oa Oa nói một mạch vào ống nghe: “Ổn rồi, chị lại bình thường rồi, không sao nữa. Mà em nhớ để dành cho chị một túi ô mai nhé! Dập máy đây!”

Nám Nám đã quá quen với kiểu quấy nhiễu bất ngờ này của chị nên chỉ “ờ… ờ…” mấy tiếng, bỏ tọt quả táo vào miệng rồi mới gác máy.

Bên này, Oa Oa mỉm cười bỏ điện thoại xuống, trở lại vẻ điềm nhiên như thường. Nhưng các đồng nghiệp xung quanh đều từ từ quay đầu lại, mặt mày kinh ngạc hỏi: “Oa Oa, em nói em tỏ tình với Tổng giám đốc Lang ấy hả?”

Dương Oa Oa vẫn chưa ngốc đến nỗi tự tiến cử mình vào vai nữ chính của mấy tin scandal nên lập tức trả lời một cách cực kì thông minh: “Không phải anh ta ạ.”

Kết quả của sự giải thích vội vàng là mọi người đều giữ vững vẻ quan tâm của mùa xuân, tiếp tục xây dựng một câu chuyện tầm phào của mùa thu: “Vậy người đó là…”

Oa Oa dùng đầu ngón chân nghĩ một hồi lâu mới trả lời: “Là giám đốc Lâm”. Vừa rồi có phải là anh ta không nhỉ? Hình như có thấy giám đốc Lâm đứng bên cạnh anh sếp đẹp trai ấy mà!

Lời giải thích của Oa Oa kết thúc, mọi người đều như bừng tỉnh, trong lòng không khỏi thương thay cho cô. Cô bé này điểm nào cũng tốt, chỉ có điều tuổi còn nhỏ quá, vẫn chưa nhìn nhận chính xác được thế giới, chỉ một chức giám đốc bán hàng nhỏ nhoi đã coi như sếp lớn rồi, cái chức ấy phải nhảy thêm mấy tầng nữa mới được bằng sếp lớn cơ.

Oa Oa thấy mọi người chẳng nói năng gì nữa thì tự cho rằng lời lấp liếm của mình hoàn mĩ không chê vào đâu được, dù gì thì cũng chẳng ai có thể tới chỗ giám đốc Lâm kiểm chứng xem có thật là cô, Dương Oa Oa đã tỏ tình với anh ta hay không. Oa Oa cảm thấy cực kì tự hào vì sự cấp trí[12] của mình.

Nhưng niềm tự hào mới được một ngày rưỡi thì cô nhận ra rằng cấp trí còn có ý nghĩa khác, đấy là trí tuệ suy kém lúc cấp bách.

—————

Chú thích:

[1] Triệu Bản Sơn: Một nghệ nhân nổi tiếng của Trung Quốc.

[2] “Chương trình 211”: Đề cương phát triển và cải cách giáo dục Trung Quốc, do chính phủ thực hiện nhằm hướng tới thế kỷ 21, xây dựng trọng điểm khoảng 100 trường đại học.

[3] “Chú Sam”: Dùng để chỉ nước Mĩ hoặc chính phủ Mĩ.

[4] Cầu Lô Định bắc qua sông Đại Độ (một chi lưu của sông Dương Tử, ở Tứ Xuyên, Trung Quốc), là nơi diễn ra trận đánh lịch sử giữa phe Tưởng Giới Thạch và phe Mao Trạch Đông trong thời kì Trường Chinh.

[5] “Vị phú hữu nhân”: Vì lợi ích, lợi lộc mà làm việc nhân nghĩa.

[6] Người Xayda: Tên một bộ tộc trong truyện tranh Bảy viên ngọc rồng.

[7] “Dương Oa Oa” có cách đọc giống “búp bê Tây” (Oa oa: búp bê, Dương: phương Tây).

[8] Minh tinh tam thê: Minh tinh có thành tích trong cả ba lĩnh vực điện ảnh, truyền hình và ca hát.

[9] Minh tinh Sơn Tây: Oa Oa nghe nhầm “tam thê” thành “Sơn Tây” vì hai chữ này có cách đọc gần giống nhau.

[10] Oa Oa hiểu nhầm từ “Linh Dương” trong câu nói của Tiểu Hồ và Tiểu Lục thành con linh dương.

[11] Tiểu áo bông: Ở Trung Quốc, các bà mẹ thường gọi yêu con gái mình là tiểu áo bông.

[12] Sự cấp trí: Trí thông minh đột xuất.

One thought on “[TNRKHT] Chương 1 + Chương 2

Phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s