[ĐQKND] Chương 10

Nguồn: Quangvan’s Blog

Dịch giả: Nguyễn Trang

Chương 10: Đôi mắt của anh dưới chiếc mặt nạ

Đá kim cương cần được máy dò tìm khoáng sản tìm ra, phá bằng thuốc nổ, chất lên xe, vận chuyển, tán vụn, chọn lọc, mài thành kim cương.

Vậy thì tình yêu chân chính cần phải trải qua bao nhiêu cửa ải mới có được?

Anh có còn tin vào tình yêu không?

Phần 1: Bước chân của anh

Một tháng sau, cái giá lạnh của mùa đông dần tiêu tan, sắc xuân nảy mầm dưới lớp băng tuyết, các loài hoa đều đã nở rộ.

Kế hoạch tấn công thị trường của “Cảnh Thụy” tại Ý cũng sắp bắt đầu.

Trước đó, một bộ phận của “Cảnh Thụy” được phái tới Ý, các công tác tuyên truyền, chuyển hàng, quảng cáo cũng chuẩn bị xong. Đoàn thiết kế do Từ Sở đứng đầu đã có được cảm hứng ở Venice, lô đá quý thiết kế đầu tiên cũng đã được trang trí hoàn tất.

Ngôn Thiên Hạ quyết định đi một chuyến đến Venice, tập trung hết tinh thần vào việc “Cảnh Thụy” ở Ý. Muốn mở rộng thị trường ít nhất cần hai năm tìm hiểu, trong thời gian này, cô không có ý định quay về Trung Quốc. Thị trường Trung Quốc sẽ được cô điều khiển từ xa.

Thực ra cô có tư lợi.

Cô cũng lo sợ, lo rằng có một ngày sẽ nhận được thiệp mời cưới của Khưu Lạc và Trần Giai Vân.

Tuy đã bốn tháng bặt vô âm tín, cô cũng không đặc biệt chú ý đến Khưu Lạc, chỉ biết gần đây “Lý Ngự Thành” không có chút động tĩnh nào. Không có dự án lớn, không có kế hoạch tuyên truyền quy mô lớn, chỉ đơn giản duy trì hoạt động kinh doanh thường nhật.

Ngày mười ba tháng hai, chuyến bay đến Venice.

Tối hôm trước, Thiên Hạ từ biệt quản gia và những người cùng chung sống trong nhà. Lần này đi hai năm liền, cô vẫn giữ lại những người làm này, chỉ cần dọn dẹp nhà cửa là được.

Quản gia nói muốn theo đến Venice để tiếp tục chăm sóc cô, nhưng Thiên Hạ đã nói dối ông ta rằng: “Có lẽ nửa năm sau sẽ quay về. Cháu sẽ cố gắng làm thật nhanh, bác có thể ở nhà hưởng phúc”.

Sau khi Thiên Hạ chọn những nông sản thường dùng, người hầu giúp cô nhét vào va li.

Đêm cuối cùng trước khi rời đi, sau khi tất cả mọi người đã chìm vào giấc ngủ, Thiên Hạ lặng lẽ đến phòng ngủ đối diện.

Bật đèn, ánh sáng chiếu rọi khắp phòng ngủ của Khưu Lạc.

Sàn nhà vẫn sáng bóng, chiếc bàn sạch sẽ không chút bụi, hàng ngày đều có người quét dọn.

Đã hơn hai tháng không đến đây, Thiên Hạ cố tình trốn tránh. Nơi đây sẽ khiến cô nhớ lại quá nhiều cảnh tượng ngọt ngào, khiến tim cô nhói đau. Buổi tối trước khi rời đi, Thiên Hạ ngồi trên chiếc giường mềm mại, nhìn hai chiếc gối rồi mỉm cười lạnh lùng.

Những ngày tháng ấm áp ấy, mỗi buổi sáng thức dậy, cô đều vuốt ve những đường nét đẹp như tranh vẽ trên khuôn mặt Khưu Lạc, khi ngón tay lướt đi lướt lại trên bờ môi của anh thì bị anh cắn một cái. Anh sẽ mở mắt nhìn về phía cô, đôi mắt xanh dịu dàng, ấm áp.

Thiên Hạ đứng dậy, cuối cùng liếc nhìn lại mọi thứ, tắt đèn rời đi. Trong hai năm cô sẽ không quay lại.

Suốt đêm Ngôn Thiên Hạ không yên giấc, đến tận bốn giờ sáng mới mơ màng chìm vào giấc ngủ. Lái xe đưa cô đến sân bay, lúc ngồi trong xe cô đều nhắm mắt thư giãn.

Sau khi đến bãi đỗ xe của sân bay, lái xe khẽ đánh thức cô, sau đó giúp cô chuyển hành lý.

Cô vẫy tay tạm biệt lái xe, kéo va li đi về phía sân bay rộng lớn.

Đúng lúc mới bắt đầu lên máy bay.

Thiên Hạ rảo bước về phía cửa vào, đột nhiên phía sau có người gọi tên cô: “Thiên Hạ!”

Cô thấy kinh ngạc, không chỉ vì có người chạy đến tận sân bay tìm cô mà ngạc nhiên hơn, người ấy chính là Đường Mộc Thục.

Ngôn Thiên Hạ quay người, sau phút ngạc nhiên, cô mỉm cười với Đường Mộc Thục.

Đường Mộc Thục vừa trải qua tuần trăng mật, khuôn mặt hớn hở, mỉm cười rất tươi.

Cô ta đến trước mặt Ngôn Thiên Hạ: “Suýt nữa thì không kịp, may quá, may quá”.

Thiên Hạ nghĩ bụng, cô vừa mới quyết định kế hoạch đi ra nước ngoài, ba hôm trước đặt vé máy bay, cô ta cũng có thể điều tra được, đúng là tài giỏi. Chỉ có điều vì sao Đường Mộc Thục lại tìm cô?

Thiên Hạ khách khí hỏi: “Tuần trăng mật vui không?”

Đường Mộc Thục mỉm cười đáp: “Không biết ai nghĩ ra kế hoạch du lịch vòng quanh thế giới, tôi và Cẩn Du đi hết nước này đến nước khác, mệt chết đi được, làm gì còn tâm trạng để chơi nữa”.

Thiên Hạ mỉm cười.

Đột nhiên Đường Mộc Thục hỏi: “Cô định đi thật à? Không quay về nữa sao?”

“Tôi phải đi khai thác thị trường châu Âu, hy vọng Cảnh Thụy sẽ thành công ở Ý. E rằng không thể quay về trong thời gian ngắn”.

“Tiếc thật…..” Đường Mộc Thục than thở, “Đi như vậy à, sau này tôi tìm ai cùng đi dạo phố đây”

“Châu Cẩn Du”, Thiên Hạ đáp lời cô ta, “Anh ấy sẽ đi dạo phố cùng cô, yên tâm đi”.

“Cũng được, Thiên Hạ chúc cô lên đường bình an, đợi cô quay về chúng ta cùng đi dạo phố”. Đường Mộc Thục tạm biệt cô.

Cô đáp lại, kéo va li qua cửa.

Đường Mộc Thục dõi theo bóng dáng của Thiên Hạ, đến khi không nhìn thấy nữa, sau đó quay người, nhìn sân bay đông người qua lại, mỉm cười và nói: “Cuối cùng thì vẫn không đến…”

Cô biết Khưu Lạc bận rộn chăm sóc Trần Giai Vân và đứa trẻ kia, không thể phân thân được, nhưng nếu anh ta thực sự muốn đuổi theo Ngôn Thiên Hạ thì chắc sẽ xuất hiện. Xem ra…

Đường Mộc Thục liếc nhìn cánh cửa vào đã đóng, khẽ cười và nói: “Tốt nhất đừng quay lại”.

Thiên Hạ mơ mơ màng màng, cô tiếp viên hàng không dịu dàng đã cẩn thận đắp chăn cho cô, khi máy bay hạ cánh khẽ đánh thức cô dậy.

Sau khi xuống máy bay, Ngôn Thiên Hạ thấy nhân vật cấp cao của “Cảnh Thụy” tại Venice đều ra đón, chỉ không thấy Từ Sở, cô cũng không nghĩ nhiều, chắc là vì công việc không thể đi được.

Cô kéo va li, đeo kính râm, mỉm cười vẫy tay với họ.

Tất cả các công trình kiến trúc của Venice đều xây trên mặt nước, cả thành phố giống như cõi tiên bồng bềnh trên mặt nước, giống như kênh đào mạng nhện xuyên suốt hòn đảo. Các cây cầu tạo thành những đường cong hoàn mỹ trên “thành phố nước”. Phong cách Byzantine, phong cách Gothic, phong cách Baroque, phong cách Venice, các quần thể kiến trúc in bóng trong sóng nước trong xanh, giống như thế giới hai tầng, ngăn cách bởi gợn sóng kỳ diệu.

Qua nhiều thế kỷ, những chiếc thuyền nhỏ Gondola với tạo hình đặc biệt đã trở thành công cụ giao thông thường dùng của người Venice.

Ngôn Thiên Hạ và các đồng nghiệp khác cùng đi trên một chiếc thuyền Gondola, gió ẩm ướt táp vào mặt, cô thấy hơi lạnh, co mình trong chiếc áo gió màu đen, bỏ cặp kính râm xuống, quan sát khung cảnh của thành phố nước.

Nhân viên ngồi cạnh báo cáo sơ qua với cô về tình hình công việc hơn hai tháng trở lại đây.

Ngày mùng một tháng ba, chi nhánh của “Cảnh Thụy” ở Venice có thể mở cửa ở khu phố thương mại náo nhiệt nhất gần quảng trường Saint Marco, bắt đầu từ ngày hai mươi sẽ tuyên truyền với mọi người.

Thiên Hạ gật đầu.

“Gondola” dừng lại bên cạnh khách sạn, đoàn người vào khách sạn, “Cảnh Thụy” thuê hết tầng một. Khách sạn bốn sao gọn gàng sạch sẽ, đầy đủ các thiết bị, Thiên Hạ rất hài lòng. Họ cần ở Venice trong thời gian dài, trước khi tìm được khu nhà thích hợp thì chỉ có thể ở khách sạn, căn phòng như thế này rất vừa ý cô.

Sau khi cất va li ở phòng riêng, Thiên Hạ điều chỉnh thời gian ở đồng hồ đeo tay theo đồng hồ treo tường. Lúc ấy là một giờ chiều, cô đến nhà ăn của khách sạn ăn trưa.

Tuy khách sạn không to nhưng đồ ăn Tây, đồ ăn Trung Quốc, đồ ăn Ấn Độ, đồ ăn Trung Đông phân rất rõ ràng. Cô vào khu đồ ăn Trung Quốc, nhìn thấy Từ Sở đang vừa ăn trưa vừa đọc tạp chí.

“Thật trùng hợp”. Thiên Hạ chào một tiếng rồi ngồi đối diện với cô ta.

“Giám đốc Ngôn, xin lỗi, sáng nay tôi đi bàn chuyện làm ăn ở nhà máy, không đến sân bay được”. Từ Sở mỉm cười ngượng ngùng.

Thiên Hạ lắc đầu và nói: “Không sao”, sau đó nhìn Từ Sở. Cô phát hiện Từ Sở có sự thay đổi rõ rệt so với lần đầu gặp mặt, tuy vẫn còn chút chua chát, chỉ có điều đôi mắt ánh lên sự tự tin.

Khi trọng tâm sống của một người thay đổi thì trạng thái của người đó cũng thay đổi.

Thiên Hạ rất thích dáng vẻ hiện tại của Từ Sở.

“Mọi người bận rộn ở Venice hơn hai tháng, có cảm nhận gì về thành phố này không?” Sau khi gọi món, Thiên Hạ bắt đầu nói chuyện với Từ Sở.

“Venice dưới ánh chiều tà là đẹp nhất”, Từ Sở nghĩ một lúc rồi nói, “ánh chiều lấp lánh trên sóng nước, làm nền cho quần thể kiến trúc theo phong cách châu Âu, đẹp tuyệt”.

Thiên Hạ gật đầu, bữa trưa của cô đã được mang tới, là đầu bếp nước ngoài làm, nhìn cách trang trí không được đẹp mắt lắm, cô cũng không để ý, cùng Từ Sở vừa ăn vừa nói chuyện.

“Thưa cô, quý ông ở bàn bên kia tặng hoa cho cô”. Đột nhiên nhân viên phục vụ bước tới, nói với cô bằng tiếng Anh, sau đó đặt bó hoa hồng lên bàn ăn.

Theo lý mà nói thì khi nhận được hoa sẽ ngoảnh đầu lại nhìn xem người tặng hoa là ai? Nhưng khi nhìn thấy bó hoa đó, mặt Từ Sở đỏ bừng lên, cúi đầu ặn cơm. Thiên Hạ nghĩ chắc chắn không phải là tặng cho mình.

Có điều gì đó rất lạ.

Thiên Hạ cười và nói: “Đàn ông ở Venice đẹp trai hơn đúng không?”

Từ Sở không ngừng gẩy cơm. Thiên Hạ thấy tai cô ấy nóng bừng, không nỡ trêu chọc, vội nói: “Ăn nhanh lên, thức ăn nguội sẽ không ngon”.

Bó hoa hồng trên bàn rất đẹp, e rằng không phải là lần đầu, mong sao cô ấy tìm được hạnh phúc của mình.

Ăn cơm xong Thiên Hạ rời khỏi khách sạn, một mình ngồi trên chiếc thuyền “Gondola”. Cô bảo lái thuyền đi chậm lại ven quảng trường Saint Marco, chuẩn bị đi xem mức độ náo nhiệt của khu phố thương mại và trung tâm thành phố.

Quảng trường Saint Marco thiết kế theo phong cách La Mã cổ, ở cửa vào có hai cột trò cao chọc trời, trên đỉnh của chiếc cột phía đông có biểu tượng của Venice – tượng sư tử bằng đồng đen. Bên dưới là người qua lại, đàn chim bồ câu hạ cánh xuống quảng trường tìm thức ăn, đột nhiên lại cất cánh bay đi, bay lượn một vòng trên quảng trường, thỉnh thoảng vài chiếc lông vũ trắng muốt rụng xuống.

“Gondola” đi chậm lại ven quảng trường, không lâu sau Thiên Hạ liền nhìn thấy khu phố thương mại phồn hoa, ngước nhìn những người ăn mặc tươi trẻ ra vào các cửa hàng trên đường phố, giống như đang nhìn một bức tranh phong cảnh rất đẹp.

Cuối cùng nhìn thấy cửa hàng “Cảnh Thụy”. Thiên Hạ bảo lái thuyền dừng lại. Nhìn từ xa cô thấy cửa hàng cách đó gần trăm mét vuông đang thi công.

Xét lượng người tập trung cao độ ngoài cửa hàng và mức độ giàu sang qua cách ăn mặc của mọi người thì có thể thấy cửa hàng này ở vị trí rất tốt.

Cô thấy yên tâm một chút, dùng tiếng Anh nói với lái thuyền: “Anh hãy đưa tôi đi ngắm cảnh xung quanh, nghe nói thành phố Venice dưới ánh chiều tà rất đẹp”. Lúc ấy là ba giờ chiều, chọn thời điểm này ngắm cảnh quả là sự lựa chọn hoàn hảo.

Chiếc thuyền “Gondola” dài xuyên qua các con kênh, mỗi gợn sóng đều ẩn chứa những điều kỳ diệu, gió biển mang thêm dư vị cho cả thành phố.

Thiên Hạ mua một cốc cà phê đặc kiểu châu Âu. Chiếc thuyền “Gondola” tiếp tục đưa cô đi trên mặt nước, phong cảnh của những tòa kiến trúc độc đáo biến ảo trước mắt.

“Phía trước chính là cầu than thở”. Anh lái thuyền tốt bụng nhắc nhở cô.

Thiên Hạ ngước mắt lên, thấy chiếc thuyền “Gondola” đi vào một con đường rất hẹp, những bức tường của các tòa kiến trúc hai bên loang lổ nhiều màu, phía trên gắn với bức tường thấp theo phong cách Baroque. Ánh chiều tà lấp lánh tỏa ánh nắng xuống cây cầu, khiến người nhìn có chút cảm giác buồn man mác.

Thiên Hạ nhìn về phía bữa tường đỏ nhuốm ánh chiều tà, nhếch mép cười, uống một ngụm cà phê.

Cà phê không có đường, có lẽ cô đã quen rồi, không thấy vị đắng chát, ngược lại thấy thơm nồng.

Ánh chiều tà chiếu chếch, phía dưới cây cầu ngắn màu trắng, một chiếc “Gondola” khác đi ngược chiều, khuôn mặt của chàng trai hướng về phía bức tường trắng đối diện, đôi mắt xanh in bóng dưới mặt nước trong xanh nhưng lại không nhìn thấy gợn sóng.

Dưới chiếc cầu than thở, hai chiếc “Gondola” đi ngang qua, càng đi càng xa…

Phần 2: Mặt nạ Carnival

Trưa hôm sau, sau khi đến nhà ăn, Thiên Hạ lại nhìn thấy Từ Sở ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ nên lại ngồi cùng bàn với cô.

Rút kinh nghiệm ngày hôm qua, Thiên Hạ quyết định đổi sang món canh.

Hai người nói chuyện, lúc ấy, nhân viên phục vụ đi tới, Thiên Hạ tưởng là món canh của mình, không ngờ hai tay nhân viên phục vụ bưng chiếc hộp màu hồng phấn, khẽ đặt trên bàn.

“Đây là cái gì?” Từ Sở nhìn thấy chiếc hộp lớn, có chút ngạc nhiên, nhưng nhiều hơn là cảnh giác.

“Chẳng phải cô mở ra thì sẽ biết sao”. Nói xong Thiên Hạ quay đầu lại, thấy một chàng trai đang nhìn chằm chằm về phía họ.

Anh ta rất đẹp trai, mái tóc nâu, đôi mắt màu hổ phách trong suốt, trông rất dịu dàng.

Anh ta thấy Thiên Hạ quay đầu lại, mỉm cười vẫy tay với cô.

Ngôn Thiên Hạ cũng cười, quay đầu lại thấy Từ Sở khẽ mở một bên hộp, lén nhìn vào bên trong, thấy một bộ váy dạ hội lộng lẫy, bỗng chốc mặt biến sắc, rụt tay lại như bị điện giật vậy. Cô lắc đầu với nhân viên phục vụ và nói: “Không được, không được, anh mau trả lại. Tặng hoa thì thôi chứ, sao lại tặng tôi bộ váy dạ hội sang trọng như thế này…”

“Váy dạ hội”. Nhân viên phục vụ hơi ngạc nhiên, “chắc quý ông đó muốn mời cô tham dự lễ Carnival”.

“Lễ Carnival?” Thiên Hạ không khỏi tò mò.

“Đúng vậy, hôm nay là lễ Carnival của Venice chúng tôi, kéo dài mười hai ngày. Thật trùng hợp hôm nay lại là ngày Valentine”.

“Lễ Carnival phải mặc loại quần áo này sao?” Từ Sở hỏi.

“Cái quan trọng không phải là quần áo. Mọi người có thể hóa trang thành công chúa, hoàng tử, phù thủy, quái vật tùy thích, con trai có thể hóa trang thành con gái, người già hóa trang thành trẻ nhỏ, không kiêng kỵ gì cả. Quan trọng là mặt nạ, tất cả mọi người đều đeo chiếc mặt nạ cầu kỳ, tinh xảo, đến quảng trường Saint Marco khiêu vũ”.

Từ Sở nghe vậy, liền mở chiếc hộp ấy, quả nhiên nhìn thấy phía trên bộ váy dạ hội lộng lẫy màu phấn hồng có một chiếc mặt là màu trắng rất đẹp, khóe mắt hướng lên trên, nạm hai hàng đá màu phần hồng, trên trán khắc hoa văn.

“Không được….” Ánh mắt của Từ Sở hiện lên vẻ lúng túng, vội vàng viện cớ: “Chiều nay tôi phải đi cùng bạn, không thể tham dự lễ Carnival cùng anh ta được, phiền anh trả lại anh ấy giúp tôi”. Nói xong cô đẩy chiếc hộp ra ngoài.

“Không cần, cô đi cùng tôi làm gì. Chiều nay tôi muốn đi xem cửa hàng”. Thiên Hạ vội vàng thanh minh. Từ Sở nói: “Vậy thì tôi đi cùng cô”.

Nhân viên phục vụ đành phải mang trả lại chiếc hộp.

Đúng lúc ấy món canh được đưa tới, Thiên Hạ không nói nhiều. Cô mở nắp, thấy màu sắc món canh rất rất dẫn nên dùng thìa nếm thử.

Từ Sở đã ăn xong, dường như vội đi. Thiên Hạ mới bắt đầu ăn canh nên nói với Từ Sở: “Vội gì chứ, chẳng phải nói là đi cùng tôi sao?”

Từ Sở không nói gì, chỉ cúi đầu, cảm giác không tự nhiên.

Thiên Hạ cố tình làm như vậy, cô mong rằng chàng trai kia có thể nghĩ ra cách khác, lễ Valentine một năm một lần, cô muốn giúp Từ Sở.

Quả nhiên, nhân viên phục vụ đi tới, mỗi tay bưng một chiếc hộp, một chiếc màu phấn, một chiếc màu lam, đặt trước mặt Từ Sở và Ngôn Thiên

Hạ, sau đó cười và nói: “Quý ông kia muốn mời hai quý cô tham dự lễ Carnival tối nay”.

Được, nhờ anh cảm ơn anh ta giúp chúng tôi”. Thiên Hạ mỉm cười với nhân viên phục vụ.

Từ Sở khó xử nói: “Giám đốc Ngôn….”

Thiên Hạ nhìn Từ Sở và nói: “Tối nay chúng ta phải đi khảo sát lưu lượng người ở quanh quảng trường Saint Marco và các loại trang sức mà người Italia thường đeo nhất, hy vọng là cô Từ Sở không được trốn việc vô cớ”.

Mặt Từ Sở biến sắc, vừa ngượng ngùng vừa khó xử, Thiên Hạ không kìm được mỉm cười.

Tóm lại, lễ Carnival tối nay cô không thể trốn được.

Bốn rưỡi chiều, Thiên Hạ đến phòng Từ Sở giúp cô ấy làm tóc, trang điểm mắt thật đẹp, sau khi đeo mặt nạ để lộ đôi mắt mê hồn. Chiếc váy màu hồng mềm như tơ, bó sát người để lộ vòng eo của Từ Sở, đuôi váy rất dài, khi đi lại cần có người nâng váy, chỉ có điều rất tiện cho việc tránh rét, dù sao thì bây giờ là tháng hai, thời tiết bên ngoài rất lạnh.

Sau khi trang điểm xong, Từ Sở có chút ngượng ngùng khi đứng trước mặt Thiên Hạ. Thiên Hạ nâng cằm cô lên, hai tay đặt lên vai cô và nói:

“Nhớ là phải luôn mỉm cười đấy”. Thiên Hạ cười nhắc nhở cô.

“Giám đốc Ngôn, cô có về phòng chuẩn bị không? Lát nữa cô nhất định không được để tôi một mình đấy….”

“Được, được”. Thiên Hạ tạm biệt cô rồi về phòng, nhìn chiếc hộp màu xanh, mỉm cười. Thiên Hạ chỉ muốn làm bóng đèn chiếu sáng cho họ, vì thế cô không trang điểm mà chỉ mặc váy và đeo mặt nạ.

Không giống với chiếc váy của Từ Sở, chiếc váy này bó sát người. Chất vải màu xanh lam khiến người ta trở nên điềm tĩnh hơn, rất hợp với tâm trạng của Thiên Hạ. Cô vuốt tóc qua loa rồi cùng Từ Sở đi xuống dưới.

Một chàng trai mặc bộ lễ phục trắng của vương tước đứng dưới sảnh lớn của khách sạn. Anh ta đeo chiếc mặt nạ màu bạc, phần trán có gắn lông công.

Anh ta quay người lại nhìn họ, khuôn mặt của ba người đều bị mặt nạ che khuất nên cũng bớt cảm thấy khó xử.

Chiếc “Gondola” đưa họ đến quảng trường Saint Marco, sóng nước xoáy thành hình hoa trắng bên cạnh chiếc thuyền, trên bầu trời trong xanh, đàn hải âu đang bay lượn vui vẻ.

“Chào hai cô, hai năm trước tôi định cư ở Venice, các cô đến từ Trung Quốc, đúng không?” Chàng trai nhìn hai người và nói.

Từ Sở cúi đầu không nói gì, Thiên Hạ cười và nói: “Đúng vậy, chúng tôi mới đến”.

“Các cô làm về đá quý?” Anh ta hỏi tiếp, nhìn về phía Từ Sở, “vì tôi nhìn thấy cô vẽ bản thiết kế trong nhà ăn”.

Thiên Hạ tiếp tục nói thay lời cho Từ Sở e thẹn: “Cô ấy là nhà thiết kế đá quý. Tôi là người giám định đá quý. Rất vui được làm quen với anh”.

Khi chiếc “Gondola” đến quảng trường Saint Marco, trời đã dần tối đen, những chiếc thuyền nhỏ chật cứng các con kênh.

Chàng trai lên bờ trước, sau đó lịch sự đưa tay về phía họ.

Thiên Hạ làm mẫu cho Từ Sở. Cô đưa tay cho anh, nâng váy, giẫm một chân lên bờ, chàng trai đỡ phía sau người cô, đưa cô lên bờ.

Cô gái mặc váy màu phấn hồng có chút ngượng ngùng, cô cúi đầu nâng váy, một bàn tay giơ trước mặt cô, cô ngước mắt, đôi mắt đẹp lộ ra qua chiếc mặt nạ, cô nhìn chàng trai trên bờ, đôi mắt màu hổ phách thật rạng rỡ.

Thế là cô đưa tay ra, anh cẩn thận đón lấy rồi lịch sự đưa tay ra sau người cô, đỡ cô lên bờ.

Hai người đi về phía quảng trường, nhìn thấy bốn sân khấu khổng lồ, bốn nhạc trưởng đứng đầu sân khấu. Ánh đèn rực rỡ chiếu sáng đám đông, những chiếc váy dài chạm đất uyển chuyển theo tiếng nhạc, một đêm Carnival vui nhộn.

Thiên Hạ thấy rất nhiều cô gái đều cầm một chiếc quạt trên tay, thế là cô nói với hai người bên cạnh: “Tôi đi mua quạt, hai người cứ chơi đi, đừng đợi tôi”.

Từ Sở không kịp ngăn cô, cô đã lẫn vào đám đông.

Quả nhiên có chỗ bán quạt, sạp hàng nhỏ bày các loại quạt với đủ loại kiểu dáng, màu sắc. Thiên Hạ cầm chiếc quạt lông trắng, thấy rất thú vị.

“Chiếc màu tím kia hợp với cô hơn”. Người bên cạnh nói.

Thiên Hạ ngước mắt lên, nhìn thấy một người mặc bộ giáp màu trắng, giống như trang phục của cận vệ trong hoàng thất của châu Âu, đeo chiếc mặt nạ màu bạc, trông rất nghiêm nghị và sâu lắng, trên đầu đội một thứ gì đó hết sức khoa trương, thoạt nhìn Thiên Hạ giật nảy mình, nhưng nhìn lại lại thấy rất anh dũng khí thế.

Thiên Hạ cầm chiếc quạt mà anh ta chỉ, đúng là rất hợp với bộ váy xanh của mình. Cô mua chiếc quạt đó, mỉm cười với người bên cạnh và nói:

“Anh cũng là du khách từ Trung Quốc đến?” Xung quanh rất ồn ào, cô phải cất cao giọng nói.

“Đúng vậy, chi bằng cùng khiêu vũ”. “Mặt nạ màu bạc” nhìn về phía sân khấu.

Thiên Hạ cười và nói: “Được thôi, học một chút cũng rất hay”.

Hai người chen chúc trong đám đông, nhảy những bước nhảy đều và uyển chuyển. Tuy không đẹp như diễn viên chuyên nghiệp nhưng ở lễ Carnival, quan trọng là không khí.

Điệu nhảy kết thúc, Thiên Hạ thấy trán mình chảy rất nhiều mồ hôi nên kéo mặt nạ xuống, lau mồ hôi trên trán, sau đó đưa giấy cho người bên cạnh và hỏi: “Anh không lau mồ hôi sao?”

“Tôi sợ tôi bỏ mặt nạ xuống sẽ làm cô sợ hãi bỏ chạy”. Giọng nói của anh ẩn chứa nụ cười, đáng tiếc là xung quanh quá ồn ào, cô không nghe rõ.

“Không sao, tôi không để ý đâu”. Cô sẽ không chế nhạo ngoại hình của người lạ.

Chàng trai lắc đầu, chiếc mặt nạ màu bạc khiến anh trở nên kiêu căng ngạo mạn, bộ giáp trắng tô thêm nét tuấn tú của anh.

Đám đông đã di chuyển sang sân khấu khác, hai người cũng đi theo sau.

Từ xa Thiên Hạ nhìn thấy Từ Sở và chàng trai vương tước kia, hình như hai người đang cười nói, rõ ràng là đeo mặt nạ không nhìn thấy nhưng Từ Sở vẫn che miệng mỉm cười, trông thật đáng yêu.

Để thay đổi không khí, điều nhạc này chậm hơn. Hai diễn viên khiêu vũ trên sân khấu, những người trong quảng trường học theo.

Diễn viên nữ nâng váy, xoay ba vòng, phía dưới, hàng nghìn chiếc váy bay lên, giống như những đóa hoa hồng nhiều màu sắc xòe cánh giữa quảng trường trắng. Diễn viên nam bước những bước uyển chuyển, chỉ vài bước là đến trước mặt diễn viên nữ, nắm lấy tay cô cùng khiêu vũ, dưới sân khấu vang lên tiếng hét, những chàng trai gần các quý cô nhất đều đưa tay nắm lấy tay họ.

Thiên Hạ và chàng trai áo giáp cũng vậy, chỉ có điều Thiên Hạ đưa tay ra, tiếng cười ngày càng vang lên, xem ra đã xảy ra rất nhiều chuyện buồn cười.

Một động tác đỡ người, cô ngã trên cánh tay của anh, mở to mắt nhìn đôi mắt của anh phía sau mặt nạ. Chàng trai rất lịch sự, hơi cúi mắt xuống, tránh nhìn thẳng vào mắt cô. Cô chỉ nhìn thấy đôi lông mày rậm rạp của anh.

Động tác nhỏ ấy không khỏi khiến Thiên Hạ có ấn tượng tốt về anh ta.

Sau hai điệu nhạc, mọi người đi về bên phải, sân khấu mới đang chờ mọi người.

Thiên Hạ có cảm giác phía sau có ánh mắt xuyên qua đám đông nhìn về phía mình, là Từ Sở. Thiên Hạ vội quay mặt đi, kéo chàng trai bên cạnh, nhân cơ hội ôm eo anh, giống như đôi tình nhân ôm nhau đắm đuối.

“Đừng động đậy”. Chàng trai không hề nhúc nhích.

Một lúc lâu sau, Thiên Hạ ngước nhìn, thấy Từ Sở tiếp tục khiêu vũ, lúc ấy mới thở phào. Hôm nay cô phải tác hợp cho Từ Sở tìm được người tốt, không muốn “đứt gánh giữa đường”.

Khi tất cả mọi người đã đến sân khấu mới, hai người họ mới chậm chạp theo sau, hoàn toàn không nhìn thấy phía trước, đành phải tự khiêu vũ theo ý thích.

Thiên Hạ thấy hơi mệt, nhìn thấy trên bậc thang cạnh bờ sông có những nhóm người ngồi cách nhau, uống rượu, cỗ vũ cho người ở quảng trường. Cô nói với chàng trai bên cạnh: “Xin lỗi, tôi hơi mệt, muốn ra bờ sông hóng gió. Anh cứ chơi đi”. Cô đang định nâng váy bước đi, không ngờ chàng trai nói: “Tôi có thể đi cùng không?”

“Cũng… được. Đi thôi, chúng ta đi uống bia”.

Hai người mua hai lon bia, ngồi bên bờ sông, gió thổi bay đuôi váy của Thiên Hạ, để lộ đôi chân thon của cô.

Khi điệu nhạc kết thúc, họ vỗ tay hoan hô.

Thiên Hạ mở lon bia, ngón trỏ đẩy phần dưới chiếc mặt nạ, để lộ nửa dưới của khuôn mặt. Cô uống một hơi, sau đó huých chàng trai bên cạnh, bảo anh ta uống bia. Thế là anh ta bỏ đôi găng tay trắng, một tay cầm lon bia, tay kia mở một góc mặt nạ, để lộ chiếc cằm và làn da trắng mịn.

“Cằm của anh rất đẹp….” Thiên Hạ cười và nói với chàng trai bên cạnh. Anh ta uống một hơi rồi lại đeo mặt nạ vào.

“Rất giống với một người mà tôi quen….” Thiên Hạ tự nói một mình, “Anh ấy là một người rất đẹp trai, tôi đã bị lừa bởi vẻ đẹp trai ấy”. Nói xong cô cười ha ha.

Chàng trai liếc nhìn cô, không biết nên nói gì.

Cười một lúc, bỗng nhiên có giọt nước mắt nóng rát chảy xuống, lăn dài trên má. May mà có chiếc mặt nạ nên không có người nhìn thấy cô đang khóc.

Nhưng tất cả mọi người đều hạnh phúc. Châu Cẩn Du kết hôn với Đường Mộc Thục, Khưu Lạc ở bên Trần Giai Vân, Từ Sở cũng gặp được người tốt.

Chỉ có mình, chỉ có mình là nhảy như kẻ điên trong đám đông của lễ Carnival, dường như sau khi nhảy rất nhiều vòng có thể quên được những chuyện trong quá khứ.

Cô tưởng rằng thời gian càng trôi qua thì ký ức càng nhạt nhòa, cô sẽ dần quên được Khưu Lạc. Nhưng cô đã sai, muốn quên thì năm năm trước đã quên rồi, sao phải đợi đến hôm nay? Ký ức giống như chất độc trong xương tủy, mỗi khi phát tác khiến người ta đau đớn.

“Chỉ có điều”, Thiên Hạ ngừng một lát, “Tôi đã biết rõ bản chất của anh ta rồi. Tôi bảo anh ta đừng có xuất hiện trước mặt tôi nữa”.

Cô hít gió biển, nén lại cảm xúc trong lòng, cô không muốn mình chìm vào nỗi đau không bờ bến, huống hồ là trước mặt một người lạ.

“Chẳng qua chỉ là một trở ngại nhỏ trong tình yêu mà thôi”. Chàng trai ngồi cạnh tỏ vẻ coi thường.

Thiên Hạ có chút tức giận.

Giọng nói ấy ẩn sau chiếc mặt nạ, tuy mập mờ khó nghe nhưng rất hay. Cô tức giận nói: “Vậy anh gặp trở ngại lớn gì? Nói ra xem nào”.

“Tôi á….” Chàng trai ngừng một lát rồi nói: “Vợ tôi sinh cho tôi một đứa con”.

“Chẳng phải chuyện vui sao?”

“Đứa trẻ đó vì đẻ non nên rất yếu”.

“Có thể nhờ bác sĩ”.

“Nó vừa chào đời vợ tôi đã bị bệnh trầm cảm, về sau dần dần phát triển thành bệnh thần kinh”.

“……Vậy thì anh hãy chăm sóc cô ấy”. Bỗng nhiên Thiên Hạ thấy đồng cảm với người vợ đáng thương ấy.

“Đáng tiếc là cuối cùng đứa trẻ không cứu được, thế là cô ấy phát điên. Tôi không muốn đưa cô ấy vào viện tâm thần nên hàng ngày chăm sóc cô ấy, nhưng bị cô ấy cào, đánh, sau đó tôi đến hiệu thuốc mua băng, băng tay cô ấy”.

Thiên Hạ ngây người không nói gì.

Chàng trai cười, gục vai xuống và nói: “Đừng ngạc nhiên, đó là ý trời”.

“Thế vì sao bây giờ anh lại đến Venice? Không phải chăm sóc cô ấy sao? Hay là…. đưa cô ấy vào viện tâm thần rồi?”

“Vì cô ấy không cần tôi chăm sóc nữa”. Anh ta nói rất mơ hồ, cô cũng không hỏi nữa, trong lòng mỗi người đều có chuyện đau lòng.

“Thiên Hạ”. Có người gọi tên cô từ phía xa.

Thiên Hạ ngẩng đầu lên, thấy Từ Sở tay nâng chiếc váy màu hồng phấn chạy về phía cô, chàng trai mặc bộ trang phục vương tước đi theo sau.

“Cô mua quạt ở đâu vậy? Sao trong nháy mắt đã không thấy đâu?” Từ Sở đến trước mặt cô, giọng nói có chút lo lắng.

“À… tôi mua quạt xong không tìm thấy hai người đâu nữa”. Thiên Hạ giả bộ rất khéo léo, “về sau gặp anh bạn này, cùng anh ta khiêu vũ, uống bia, rất vui”.

“Chỉ có điều không còn sớm nữa”, chàng trai vương tước nói, “tuy rất nhiều người thức đêm, thậm chí ngủ trên đường, chỉ có điều hai cô vẫn nên về nhà sớm một chút. Tôi cũng đi cùng đường, để tôi đưa hai cô về”.

“Được”. Thiên Hạ đứng dậy, nhìn chàng trai ngồi bên hồ, cười và nói: “Anh bạn, hẹn gặp lại, không nên quá đau lòng vì quá khứ bi thương.

Những ngày tháng tươi ađẹp đang chờ anh ở phía trước”.

“Hẹn gặp lại”.

Trong khúc nhạc Carnival vui nhộn, ba người lên chiếc “Gondola”, dưới ánh trăng lung linh, cảnh nước đẹp như những bức tranh cung đình cổ xưa.

Chàng trai ngồi bên bờ dõi theo họ, đến tận khi không thể nhìn thấy bóng chiếc thuyền nhỏ, anh ta mới bỏ vật trang trí nặng trịch trên đầu, để lộ mái tóc đen nhánh, sau đó bỏ mặt nạ xuống, để lộ khuôn mặt tuấn tú, lạnh lùng.

Phần 3. Anh muốn gặp em

Thiên Hạ cảm thấy rất mệt, lâu lắm rồi không thư giãn như thế. Sau khi lên thuyền “Gondola”, cô ngủ thiếp đi. Cuối cùng chàng trai trong bộ trang phục vương tước giúp Từ Sở đưa cô về phòng. Lễ Carnival, Thiên Hạ đã chơi hết mình.

Tối hôm ấy cô không mơ thấy ác mộng mà ngủ rất ngon, đến tận khi dạ dày lên tiếng, bụng trống rỗng thì cô mới mơ màng tỉnh dậy, đầu đau như muốn nổ tung ra.

Ngước mắt nhìn đồng hồ trên tường đã chỉ vào ba giờ chiều chiều, giờ đã ngủ lâu như vậy nhưng đầu vẫn nặng trịch, cô lại nằm bò lên giường.
Cô chải chuốt, thay quần áo, trang điểm nhẹ xong thì đã là năm giờ chiều, đúng giờ ăn tối.

Thiên Hạ xuống nhà ăn, vừa vào chỗ rẽ thì nhìn thấy đôi nam thanh nữ tú ngồi bên cửa sổ, thì thầm nói chuyện với nhau. Nhìn dáng vẻ ngọt ngào ấy…. cô cười, chuyển sang đồ Tây, cô gọi món bò bít tết.

Cạnh bàn ăn có cột báo, những tờ báo mới nhất trong ngày được xếp chồng ngay ngắn. Cô liếc nhìn, ánh mắt dừng lại ở tin tức có liên quan đến đá quý, sau đó rút tờ báo và bắt đầu lật xem.

Vừa nhìn thấy bức ảnh đó, tim cô như ngừng đập.

Đã bao lâu không nhìn thấy anh rồi, dù chỉ là một bức ảnh, một bức ảnh đen trắng mờ nhạt hay là một bức ảnh chụp nghiêng thì cũng đủ để làm cô ngạt thở.

Cô nhìn bức ảnh ấy rất lâu, giống như đang kiếm tìm sự thay đổi của anh trong suốt bao tháng nay, dường như chỉ gầy hơn một chút. Bộ dạng suy sụp của anh ngày đó có lẽ chỉ là ảo giác.

Cuối cùng cô nhìn tiêu đề, thì ra “Lý Ngự Thành” đến Venice tổ chức một cuộc triển lãm đá quý đẳng cấp để thu hút ánh mắt của mọi người.

Thời gian là ngày mười bốn tháng ba, phần lớn là các loại trang sức đá quý hình trái tim. Chúng là những loại đá quý hiếm có và giá thành rất cao. Quả nhiên là thông tin gây chấn động, quảng cáo rầm rộ trước một tháng. Xem ra ảnh hưởng của “Lý Ngự Thành” ở nước ngoài vẫn mạnh hơn “Cảnh Thụy” .

Bò bít tết được đưa đến, lúc giúp cô đặt đồ ăn, nhân viên phục vụ tiện tay đẩy tờ báo ra ngoài, tránh ảnh hưởng đến không gian ăn uống của cô.
Thiên Hạ cầm dĩa cắt bít tết, không biết vì không còn tâm trí hay vì vừa mới ngủ dậy mà mãi không cắt được, không cẩn thận, nước tương bắn ra, bắn vào mặt báo.

Trên bức ảnh, bộ quần áo của Khưu Lạc dính đầy nước tương.

Giống như phản xạ có điều kiện vậy, cô đặt dĩa xuống, lấy giấy ăn cẩn thận lau tờ báo mà quên rằng đó là giấy ướt, nước ngấm vào làm tấm ảnh ướt nhòe. Trái tim cô cũng như bị ngấm nước lạnh vậy, chân tay tê liệt, những giọt nước mắt chảy dài trên má.

Nhân viên phục vụ nhìn thấy vẻ bất thường của cô, liền lại gần và hỏi có phải bít tết sống không?

Cô lắc đầu, đặt chiếc khăn ướt xuống bàn.

Nhân viên phục vụ nhìn thấy tờ bảo bị bẩn, mỉm cười và nói: “Cô đừng bận tâm, chúng tôi sẽ thay tờ báo mới”.

“Đừng vứt đi”, cô ngừng một lát rồi nói, “Nếu các anh không cần thì hãy đưa cho tôi”.

Người phục vụ hơi ngạc nhiên và nói: “Đương nhiên là được, vậy tôi không phiền cô dùng bữa nữa”.

Ánh mắt của cô dừng lại trên tấm ảnh của Khưu Lạc, do bức ảnh bị ướt nên màu da anh cũng nhòe thành màu nâu.

Thiên Hạ không có hứng ăn nữa cho nên cô gọi người phục vụ: “Phiền anh giúp tôi gói món này đem về”.

Cô lên lầu tìm máy sấy, cố gắng làm khô tờ báo bị ướt cho đến khi màu da anh trở lại màu trắng, lúc ấy trong lòng cô mới dễ chịu một chút, sau đó cô lại lặng lẽ ăn thức ăn đã nguội.

Thiên Hạ bỗng cảm thấy mình như đang tự ngược đãi bản thân, sau khi về nhà lại ăn sườn bò lạnh chính là vì muốn hong khô tờ báo kia. Ngay cả bản thân cô cũng cười vì hành động của mình, nhưng nếu làm như vậy cô mới khiến lòng mình thanh thản được.

Khi nhìn tờ báo cô mới phát hiện ra nhà triển lãm của “Lý Ngự Thành” rất gần với cửa hàng của “Cảnh Thụy” , thế nhưng mở vào ngày mười lăm tháng tư, chắc là sẽ chuẩn bị bố trí trước tầm mười ngày.

Thế nhưng Thiên Hạ đã nhầm.

Ngày hôm sau Thiên Hạ đến cửa hàng đang sửa chữa của “Cảnh Thụy”, lúc đi ngang qua nhà triển lãm của “Lý Ngự Thành” cô mới phát hiện ra ở đó đã chuẩn bị làm rồi, xung quanh có hàng rào chắn, nhân viên ra ra vào vào vận chuyển sơn và nguyên liệu trang trí.

Bên trong đám người đi lại không ngừng nghỉ ấy, có nhìn thấy một bóng người, mặc áo sơ mi xanh, áo ghi lê kiểu Tây và quần dài kẻ caro, anh thích nhất là ăn mặc theo kiểu công tử mà. Anh đứng cạnh hàng rào tự mình chỉ đạo công nhân sơn sửa và bố trí lại bức tường.

Thông thường các triển lãm đá quý chỉ cần làm lại các bục triển lãm, chưa thấy ai như anh đi sửa lại cả gian triển lãm cả, có thể thấy anh vô cùng chăm chút cho triển lãm đá quý lần này.

Bên kia con đường Thiên Hạ vẫn nhìn theo bóng anh, đột nhiên có một nụ cười tươi nở trên môi cô, đó là nụ cười mà ngày hôm qua cô đã dùng hết sức thế nhưng không thể có được.

Thời gian dần dần trôi, ánh mặt trời vụn vỡ chiếu rọi trên mỗi góc phố của thành Venice. Có chú hải âu đột ngột tung cánh lên cao bay lượn mấy vòng rồi kêu lên mấy tiếng.

Chiếc bóng dài đột nhiên quay lại, gió thổi bay mái tóc đen của anh… Thiên Hạ vội vã quay lưng lại tránh bốn mắt nhìn nhau, sau đó cô sải bước vào trong “Cảnh Thụy” thật nhanh.

Đã nói không gặp, đã nói sẽ không được nhìn mặt anh nữa, đã nói phải quên, đã nói không cho phép bản thân mình chìm đắm trong đau thương nữa.

Vì thế cô ra đi.

Bởi vì cô sợ hãi, sợ hãi có thể chỉ là sợ hãi ánh mắt của anh ấy, lý trí của cô sẽ băng hoại hết. Cô không muốn bản thân mình rơi một giọt lệ trước mặt anh.

Cửa chính của “Cảnh Thụy” đã được sửa xong, các kệ bày bên trong cũng đã sơn màu, nhân viên đến báo cáo tiến độ hoàn thành công việc.

Cô vừa nghe vừa gật đầu: “Các anh bảo người bên bộ phận giám định mang tất cả những hàng mẫu chuẩn bị bày thử ra một lượt cho tôi xem, tôi sẽ đến kiểm tra tất cả”.

Mấy hôm sau đó cô đều kiểm định đá quý ở khách sạn, tất cả đá quý cần kiểm định cũng ngốn mất mười ngày bận rộn của cô. Cô bận đến nỗi ngay cả thời gian ăn cơm cũng không có nói gì đến thời gian nghĩ những chuyện khác.

Cả thế giới tập trung vô số tấn khoáng thạch có hàm lượng đá kim cương và chỉ thu được hai mươi sáu tấn đá kim cương, trong đó đạt đến đẳng cấp thì chưa đến một nửa. Quá trình mài gọt đá kim cương lại tiêu hao đi một nửa nữa, sản lượng thành phẩm năm nay không đến sáu tấn, chưa đặt đến một phần triệu trọng lượng khoáng sản.

Nói cách khác, phải khai thác mười mấy tấn khoáng sản mới có thể thu được một carat kim cương.

Khoáng sản đá kim cương được phá nổ, chất lên xe, vận chuyển, nghiền nát, lựa chọn cho đến khi gọt thành kim cương mới có thể đưa ra thị trường, còn các nhà giám định đá quý chỉ làm khâu cuối cùng, giám sát việc luyện và gia công, quyết định giá thành sản phẩm của viên kim cương, nhiệm vụ vô cùng quan trọng.

Ngôn Thiên Hạ dùng mười ngày để chọn kim cương mẫu sau đó so sánh tỉ lệ phần mặt, các góc, so sánh tỉ độ sâu phần đáy, độ dày phần eo, kích thước lớn nhỏ, nhọn, độ phát sáng và độ đối xứng… quá trình gia công những viên kim cương tròn nhiều mặt này quan trọng nhất là khâu kiểm

định các chỉ tiêu, cần phải tiến hành những thực nghiệm khoa học cẩn thận và dày đặc, không được phép lơ là.

Ba bữa cơm đều do phục vụ mang đến tận phòng cho cô. Một khi cô đã làm việc thì luôn chìm đắm trong đó.

Hôm nay, khi cô vừa đặt chiếc kính phóng đại mười lần sang một bên để chuẩn bị dùng cơm thì cô chạm phải một tấm thiệp mỏng.

Thiên Hạ dụi mắt và đưa tấm thiệp lại gần, trên vỏ ngoài tấm thiệp màu trắng có con biểu tượng in hoa của “Lý Ngự Thành”.

Thiên Hạ nháy mắt, đột nhiên cảm thấy tim mình không còn giữ được bình tĩnh nữa mà bắt đầu đập liên hồi. Quá rõ ràng, tấm thiệp này do “Lý Ngự Thành” cho người mang đến khách sạn, và do nhân viên khách sạn mang lên cho cô. Rõ ràng, anh ấy luôn biết cô ở đây.

Anh ấy muốn làm gì?

Cô ngập ngừng suy nghĩ một hồi rồi mới bóc lớp giấy ra, bên trong là giấy mời tham dự triển lãm đá quý xa xỉ của “Lý Ngự Thành” vào ngày hai mươi lăm tháng ba. Trên tấm thiệp màu tím là nét chữ sơn dầu màu đen: Kính mời cô Ngôn Thiên Hạ đến tham dự buổi triển lãm đá quý của “Lý Ngự Thành”. Mời cô có mặt vào lúc ba giờ chiều ngày hai mươi lăm tháng ba.

Trong đầu cô đột nhiên trống rỗng một khoảng, sau cô lật mặt sau tấm thiệp lại.

Đó là một dòng chữ rất đẹp, đẹp và tự tin giống như người đó.
Nếu như em đồng ý, anh đợi em.

Cả thế giới dường như không còn âm thanh nào vang lên trong giây phút đó.

Đây là lần đầu tiên trong ba tháng nay, lần đầu tiên cô tiếp xúc với Khưu Lạc, tuy chỉ qua tấm thiệp mỏng manh, tuy chỉ là qua hàng chữ ngắn ngủi.

Cô cảm nhận được có một niềm vui lớn lao đang bùng nổ trong tim mình, nhẹ nhàng làm đau những mạch máu trong tim, men theo những huyết quản đi khắp cơ thể.

Đợi chút, Ngôn Thiên Hạ, mày đang vui mừng cái gì?

Trong đầu cô vang lên một giọng nói. Cô bắt đầu bình tĩnh lại, ngăn không cho bản thân bị tấm thiệp kia làm mê hoặc.

Đi gặp anh ấy, sau đó thì sao? Chẳng phải vẫn phải đối diện với Trần Giai Vân và đứa bé sao? Ba tháng trước cô không tìm được đường ra, ba tháng sau chắc không có kết quả tốt đẹp gì.

Thiên Hạ cảm thấy lạnh lẽo khi nhìn hàng chữ ấy. Lý trí của cô đã hoàn toàn trấn áp tình cảm, cô nén lòng xé tấm thiệp mời thành hai mảnh.

Ngày mùng một tháng ba “Cảnh Thụy” chính thức bắt đầu kinh doanh tại Venice.

Cửa hàng được bài trí trang nhã, ánh đèn ấm áp và dịu dàng, mỗi một quầy đều bày kiểu đá quý mới nhất được thiết kế đặc biệt tấn công thị trường châu Âu, nhân viên nhiệt tình giới thiệu cho khách thăm quan về chi tiết của các mẫu đá.

Nhiều đài báo đến tận nơi phỏng vấn, Thiên Hạ và các quầy khác trên tầng đều được phỏng vấn. Phỏng vấn rất thuận lợi, Thiên Hạ cười rất ấm áp và tao nhã, nhìn bề ngoài cô giống như một phụ nữ mạnh mẽ và thành công.

Đột nhiên có người đi từ ngoài vào báo: “Tổng giám đốc Ngôn, bên ngoài có gửi người gửi tặng mười mấy giỏ hoa”.

“Giỏ hoa? Người gửi là ai?” Thiên Hạ hỏi nhân viên ở phòng đón khách.

“Không ký tên, chỉ có tấm thiệp màu tím kẹp trên giỏ hoa”.

Mắt cô khẽ nháy.

Thiên Hạ cười và nói: “Không sao, đặt giỏ hoa ở ngoài cửa đi”. Sau đó cô quay vào giải thích với phóng viên: “Không biết là người bạn thân nào làm việc này mà không để lại tên, kha kha”.

Buổi phỏng vấn tiếp tục được tiến hành.

“Xin hỏi cô Ngôn Thiên Hạ, cô thích loại đá quý nào nhất?” có phóng viên đặt câu hỏi.

“Trước đây tôi thích nhất là đá đỏ”. Không biết từ bao giờ cô đã không đeo đôi khuyên tai có viên Hạc Huyết Hồng nữa. “Bây giờ thì không đặc biệt thích loại nào hơn cả”.

“Tại sao thế?” Phóng viên tiếp tục hỏi.

Thiên Hạ suy nghĩ một hồi và nói: “Dưới kính phóng đại to gấp mười lần, viên đá đỏ luôn có những vết lõm nhỏ hoặc các vết rộp, những viên đá quý hoàn toàn trong suốt, không tì vết hoặc không có vết nứt thì quá hiếm gặp”. Giống như tình yêu cũng thế, tình yêu quá hoàn mỹ thì rất hiếm, giống như mười mấy tấn khoáng sản chỉ thu được một carat kim cương lại càng hiếm gặp. “Mỗi một loại đá quý đều có ý nghĩa tượng trưng và đặc trưng của nó, tôi đều thích, không thiên vị loại nào cả”.

Buổi phỏng vấn kết thúc, Thiên Hạ cho người tiễn phóng viên rời khỏi triển lãm.

Khi vừa ra đến cửa cô nhìn thấy mười mấy giỏ hoa xếp hai bên lối vào, từng bó hoa lớn khoe sắc dưới ánh nắng mặt trời càng đẹp càng say đắm lòng người. Cô đi lên trước và cầm tấm thiệp màu tím lên xem.

Chẳng có gì điều gì trong đó cả, chỉ là một tấm thiệp màu tím mỏng manh.

Thiên Hạ lạnh lùng cười, anh thật là thông minh, thật giỏi chơi trò tình yêu, muốn trả lại cũng không biết trả về đâu.

Tuy vậy cô biết rõ ràng là ai tặng.

Khưu Lạc đến Venice rốt cuộc là để làm gì chứ?

Phần 4: Đừng lừa dối em

Sau khi “Cảnh Thụy” chính thức mở cửa kinh doanh ở Venice ngày nào Thiên Hạ cũng ở cửa hàng kiểm tra, có lúc còn tứ vấn cho khách hàng nên và không nên mua loại nào.

Hôm nay, cô ở cửa hàng cả buổi chiều, cảm thấy mệt mỏi nên cô quyết định về khách sạn nghỉ ngơi.

Trên đường về cô nhìn thấy gian triển lãm của “Lý Ngự Thành”, cô đưa mắt nhìn về bên đó. Cửa chính đã sửa xong, tường sơn màu trắng, xung quanh là những dây tử đằng leo quanh, nhìn từ bên ngoài thì không nhận ra đó là triển lãm đá quý. Tư thế cây hoa quấn quanh nhau khiến Thiên Hạ cảm thấy hơi phản cảm, cô vội nhanh chân rời khỏi đó.

Về tới khách sạn cô đến nhà ăn dùng bữa.

Hôm nay bên cạnh Từ Sở lại không có ai, Thiên Hạ ngồi đối diện cô ấy, hai người vừa ăn vừa nói chuyện.

Thiên Hạ khẽ cụp mắt xuống nhìn, cô phát hiện ra ngón giữa tay trái của Từ Sở có đeo một chiếc nhẫn platinum, kiểu rất đẹp, độ cong thanh thoát. Cô cười và nghĩ, cũng được, xem ra người có duyên sẽ thành đôi thành lứa, chiếc nhẫn trên ngón trỏ cũng nhanh thôi mà.

Sau bữa cơm cô về phòng tắm, cô muốn gột hết mệt mỏi trên người đi. Mái tóc ướt xõa xuống vai, cô vào phòng tìm máy sấy. Mái tóc ướt còn chưa khô hẳn thì có người gõ cửa, cô mở cửa, nhân viên phục vụ đưa cho cô một hộp giấy và nói: “Khi giám đốc vừa đi thì có người đưa chuyển phát nhanh đến cửa hàng, tôi sợ cô có việc gấp nên mang đến đây cho cô”.

“Ừ, cảm ơn, cô cứ đặt trên bàn đi”. Thiên Hạ cười với cô ấy rồi tiếp tục sấy tóc.

Không lâu sau, cửa phòng đóng.

Thiên Hạ sấy khô tóc và đi đến bên bàn, cô thấy trên món đồ lại ghi tên Trần Giai Vân ở chỗ người gửi!

Cô ý thức bản thân mình không nên nghĩ nhiều, sau đó cô bóc lớp giấy mỏng ra và lấy ra một tấm thiệp mời màu đỏ có hai chữ hỉ…. dường như cô rơi vào bóng tối trong khoảnh khắc, đôi mắt chẳng nhìn thấy gì cả, ngón tay không cảm giác, tấm thiệp bay ra khỏi tay rơi xuống đất, rơi ngay dưới chân cô.

Thiên Hạ đứng yên ở đó, đầu óc trống rỗng.

Cho dù cô có chạy đến Venice, cũng không chạy thoát khỏi tấm thiệp cưới này sao?

Khưu Lạc cũng đến Venice, hai người nhất định phải bày tiệc cưới ngay trước mặt cô mới được sao?

Thiên Hạ rờ rẫm mái tóc vừa sấy khô, cảm thấy huyệt Thái Dương đau nhói. Cô cúi người nhặt tấm thiệp và ném ngay vào thùng rác, coi như không nhìn thấy.

Cô càng cảm thấy mệt mỏi hơn, nằm trên giường đọc sách nhưng càng đọc càng tỉnh táo. Thậm chí lại còn hưng phấn, từng chuyện từng chuyện trong quá khứ bắt đầu hiện lên trong đầu cô, tái hiện lại tất cả.

Dáng vẻ ngoan ngoãn, ấm áp của anh khi vừa đến nhà họ Ngôn, lừa trái tim non nớt của cô rung động.

Dáng vẻ anh khi đến trường đại học đón cô, lừa cô gỡ bỏ sự phòng bị.

Sinh nhật cô anh đốt pháo hoa tỏ tình, lừa cô thề thốt bằng chính bản thân mình.

Sau ba năm ra đi anh lại trở về bên cô, lừa “Cảnh Thụy” chao đảo.

Sau khi anh lấy được viên Ánh Trăng và cho cô cảm giác ấm áp trong chốc lát, lại đột nhiên ra đi.

Khi anh lấy được bốn viên đá quý và nói với cô những lời ân tình ngọt ngào, vì cô mà mất tích dưới biển.

Khi anh xuất hiện trước mặt cô một lần nữa, cô đã là vợ chưa cưới của Châu Cẩn Du…

Hết lần này đến lần khác, rốt cuộc là ai lừa ai, ai tin ai?

Nhưng nếu không còn yêu nữa thì tại sao lại đau lòng vì anh ấy? Tấm thiệp đỏ như những vết máu, cuối cùng cô trở thành viên đá bày dưới hạnh phúc cả đời của người khác…

Thiên Hạ bỗng đứng dậy, cô cảm thấy những gì vừa nghĩ trong đầu giống như một cơn ác mộng, cô bật đèn, ánh sáng nhanh chóng xâm chiếm các ngóc ngách trong căn phòng.

Cô ngước mắt lên nhìn đồng hồ, đã là hai giờ ba mươi phút sáng. Thùng rác bên bàn đọc, ánh mắt cô đang nhìn về phía đó. Đột nhiên cô gạt chăn sang một bên và đến đó nhìn tấm thiệp cưới đang nằm lặng lẽ ở trong đó.

Cô thật là ngốc, dường như không nhìn tận mắt thấy nó thì cô không chịu bỏ cuộc vậy. Cô luôn không muốn chấp nhận sự thật này, chấp nhận sự thật cô đã đẩy Khưu Lạc về phía Giai Vân, vậy thì nhân cơ hội này mà chấp nhận triệt để đi.

Ngày mười lăm tháng ba hôn lễ của cô Trần Giai Vân và anh Frank, rất hân hạnh mời cô.

Frank? Thiên Hạ mở to mắt ngạc nhiên, mắt cô nhìn chằm chằm vào hàng chữ đó một lần nữa, ngày mười lăm tháng ba hôn lễ của cô Trần Giai Vân và anh Frank… không phải với Khưu Lạc sao?

Đôi môi cô mấp máy, trong mắt ánh lên niềm vui hạnh phúc. Niềm vui ấy dường như muốn nhấn chìm cô.

Đợi chút… tại sao là Frank?

Thiên Hạ tạm thời giữ chặt niềm vui này trong lòng và bắt đầu phân tích mọi việc một cách tỉnh táo.

Đứa bé đó là con Khưu Lạc, chắc chắn là như thế. Là Frank tự quay lại tìm Trần Giai Vân sao? Mà Trần Giai Vân lại yêu đứa con, không yêu Khưu Lạc, thêm nữa là bản thân cô ấy luôn thiếu tự tin và cảm giác an toàn vì thế hôm đó mới gây chuyện trước cửa nhà cô, tuy rằng hơi có phần quá đáng…

Vậy thì bây giờ một mình Khưu Lạc nuôi con hay là giao cho Trần Giai Vân và Frank?

Tất cả mọi chuyện rốt cuộc như thế nào đây? Cô muốn làm rõ mọi chuyện, cảm giác như có cái lồng mơ hồ đang bao trùm. Hôm nay là ngày mười ba tháng ba rồi, cô chuẩn bị hành lý, chỉ mang mấy bộ quần áo đơn giản sau đó lên mạng đặt vé về Trung Quốc trong ngày hôm nay.
Sau khi xuống máy bay Thiên Hạ đáp xe đến thẳng biệt thự nhà họ Lý nằm ở trung tâm thành phố.

Có thể do ngồi chuyến bay dài, tinh thần lại căng thẳng nên đầu cô ong ong. Thiên Hạ bóp hai bên huyệt Thái Dương rồi nhắm mắt nghỉ ngơi một chút. Cho đến khi lái xe hỏi cô đi vào trong khu nhà nhỏ thế nào cô mới mở mắt chỉ đường cho anh ấy, khi nào thấy một biệt thự kiểu Tây thì dừng lại.

Sau khi bấm chuông Frank ra mở cửa cho cô. Nhìn thấy Thiên Hạ anh ấy hơi ngạc nhiên sau đó hỏi cô bằng tiếng Anh: “Xin hỏi cô tìm ai?”

Thiên Hạ cười và đáp: “Tôi là bạn của Trần Giai Vân, khi cô ấy mang thai tôi đã đến thăm cô ấy, chúng ta đã gặp nhau phải không?”

Frank dường như đã nhớ lại điều gì đó, anh ấy vội cười và nói: “Mời vào, mời vào”.

Sau khi vào trong nhà cô mới phát hiện ra người giúp việc không có ai cả, cũng không thấy Trần Giai Vân, Thiên Hạ hơi lo lắng, cô hỏi: “Giai Vân vẫn sống ở đây chứ?”

“Ừ, cô ấy ở phòng ngủ”.

“Tôi muốn gặp cô ấy”.

Frank nghĩ một lúc rồi nói: “Được, đi theo tôi”.

Cánh cửa phòng ngủ mở rộng, Thiên Hạ hơi ngạc nhiên, tất cả đồ dùng gia đình đều đã thay đổi thì phải.

Ánh nắng từ bên ngoài cửa sổ chiếu rọi vào bên trong, ánh cả lên gương mặt xanh xao của người ngồi trên ghế, từng chấm từng chấm sáng lọt qua. Ánh mắt cô ấy đang hướng ra bên ngoài, dường như đang muốn đón ánh nắng tươi đẹp. Ánh mắt vô cùng bình thản, nhìn không biết là buồn hay vui. Mái tóc dài xõa xuống, mái tóc đen và cánh tay trắng tạo nên điểm tương phản. Cả người cô ấy gầy rộc đi.

“Giai Vân, tôi có chuyện muốn nói với chị”. Thực ra trong lòng Thiên Hạ cũng không nắm chắc được Giai Vân coi mình như thế nào.

Giai Vân đưa mắt nhìn về phía cửa, im lặng một lúc, và nói: “Được”.

Frank ra ngoài chuẩn bị nước hoa quả cho hai người. Thiên Hạ đến ghế sofa ngồi, điều chỉnh lại cảm xúc, không biết nên bắt đầu từ đâu. Không ngờ Giai Vân nói: “Cô sợ tôi?”

“Cái gì?” Thiên Hạ ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của Giai Vân.

Giai Vân nói tiếp: “Lần trước đến cô ngồi cạnh giường tôi, lần này lại ngồi ra ghế, là sợ tôi sao?”

Có lẽ không phải là sợ, là vì trong tiềm thức cảm thấy rất xa cách. Xét cho cùng lần trước Giai Vân gây chuyện quá đáng ở nhà cô, xét cho cùng hai người đã từng là tình địch, đã từng giành nhau một người đàn ông.

“Xin lỗi”.

Giai Vân đột nhiên buông một câu khiến Thiên Hạ ngừng suy nghĩ trong một khoảng thời gian.

“Xin lỗi”, cô ấy tiếp tục nói, đôi mắt cụp xuống như muốn che giấu điều gì đó: “Lần trước tâm trạng tôi quá hỗn loạn, không phía tôi cố ý…”.

“Tôi hiểu, bởi vì chị rất quan tâm đến đứa bé, hy vọng bé có thể lớn lên trong một gia đình bình thường”. Thiên Hạ cười, mọi chuyện đã qua lâu lắm rồi, huống hồ bản thân cô đâu phải là một người nhỏ nhen.

“Đứa bé…” dường như có nỗi đau nào đó đâm vào mắt Giai Vân, cô ấy cố gắng nhắm mắt vào và nhìn Thiên Hạ: “Cô đến một mình sao? Khưu Lạc không đi cùng cô?”

“Tôi muốn đến hỏi chị đây, không phải Khưu Lạc luôn ở bên chị sao? Tại sao thiệp mời cưới lại là chị và Frank?”

Thiên Hạ nhìn Giai Vân, Giai Vân cảm nhận được sự ngạc nhiên trong mắt Thiên Hạ, Giai Vân nói: “Ngôn Thiên Hạ, hóa ra cô không biết gì. Sao anh ấy không đến tìm cô nhỉ?” Câu cuối cùng như một lời tự vấn của Giai Vân.

“Biết cái gì? Có cái gì tôi không biết? Chị nói cho tôi được không?” dường như cô càng lúc càng gần ánh sáng, Thiên Hạ gấp gáp nhìn Giai Vân.

Giai Vân đột nhiên cười và nói: “Tôi không muốn cho cô biết”.

“Sao?” Tim cô dường như có thứ gì đó đè nặng, lạnh buốt.

“Thực ra…” Giai Vân ngập ngừng “Tôi luôn cho rằng cô không xứng với Khưu Lạc, Ngôn Thiên Hạ, cô thực sự không hiểu tình yêu, nhưng luôn yêu cầu được yêu. Cô không hiểu sự tin tưởng nhưng luôn yêu cầu sự chân thành. Tại sao Khưu Lạc lại thích kiểu con gái như cô chứ?” Giai Vân cười: “Chắc anh ấy và cô cùng mù mắt như nhau”.

“Đây là những điều cô muốn nói?”

“Tôi vẫn chưa nói xong”. Ánh mắt Giai Vân đã dịu dàng hơn một chút. “Tình yêu của Khưu Lạc được chôn vùi rất sâu, sâu đến mức cô nghĩ là nó không tồn tại. Ngôn Thiên Hạ, trên thế giới này không tìm được người ngốc hơn cô đâu”.

“Cảm ơn”. Cô đã hiểu ý Giai Vân muốn nói gì.

Đột nhiên, tất cả mọi chuyện lại rõ ràng đến thế, trong thế giới đen trắng lại chiếu rọi một vệt sáng.

Tại sao phải giày vò quá khứ, tại sao phải nghĩ ngợi đứa bé là con của ai, tại sao phải nghĩ ngợi về lời thề và sự phản bội?

Người đó, khi thuyền sắp chìm giữa biển đến nơi đã đẩy cô xuống thuyền cứu hộ, là Khưu Lạc đã nhảy xuống biển cứu cô khi ở bên bờ sông Nile.

Tại sao cô còn nghi ngờ tình cảm của Khưu Lạc? Cho dù anh ấy lừa cô thì đã sao?

Giai Vân nói đúng, cô không biết cách tin tưởng nhưng luôn muốn người khác phải chân thành. Cho dù anh ấy lỡ có con ngoài ý muốn với người khác thì cũng không nên nghi ngờ tình yêu của anh ấy.

Cô của ngày xưa, đã dễ dàng buông tay như thế.

Trần Giai Vân thu ánh mắt lại nhìn tấm chăn màu trắng trên giường và nói: “Nếu cô gặp anh ấy hãy giúp tôi nói một tiếng cảm ơn. Cũng không biết anh ấy có đến tham dự hôn lễ của chúng tôi không…”.

“Xin lỗi, chúng tôi đều không thể tham dự đám cưới của chị được. Có điều tôi sẽ giúp chị chuyển lời”. Thiên Hạ trả lời và cầm túi chuẩn bị đi về:

“Ngày mười lăm tháng ba, ngày Valentine trắng, chúc cô đám cưới hạnh phúc. Còn tôi, đương nhiên sẽ không tiếp tục ngốc nghếch nữa”. Thiên Hạ nhìn Giai Vân và nở nụ cười thật ấm áp.

Phần 5. Suốt đời suốt kiếp

Bước vào sân bay Venice, việc đầu tiên mà Thiên Hạ làm là ngước nhìn màn hình khổng lộ, trên đó có hiển thị ngày giờ, bảy giờ mười phút ngày mười lăm tháng ba năm 20XX.

Thiên Hạ kéo va li chậm rãi bước đi, không đi thuyền “Gondola” mà chọn cano, đến thẳng cuộc triển lãm đá quý đẳng cấp của “Lý Ngự Thành”.
Bầu trời trong xanh giống như nước Venice vậy, sâu và trong vắt. Chiếc cano lao rất nhanh, để lại bọt trắng xóa, các công trình kiến trúc bị bỏ lại phía sau, mờ nhạt giống như trong cõi mộng vậy.

Thiên Hạ đứng trên cano, nắm tay vào lan can.

Tim cô đập rộn ràng, cố gắng hít thở bao nhiên lần cũng không thể ngăn được nhịp đập quá nhanh ấy.

Bất an, mơ màng, khao khát, mong chờ… tất cả những cảm xúc ấy đan xen với nhau, đột nhiên cô phát hiện mình đã ở vào trạng thái quá tải.

Có người nói với cô bằng tiếng Anh: “Trên boong gió lớn, cô vào trong khoang ngồi đi”.

Thiên Hạ nhìn lên phía trước một lúc rồi gật đầu, đi vào khoang.

Tuy chỉ là một chiếc cano thương mại nhưng bên trong đầy đủ thiết bị. Trong khoang có nhiều hành khách tiện đường đến quảng trường Saint Marco. Người da trắng, da đen, da vàng đủ cả, một số người tụ tập đánh bài, một số người tán gẫu, trên ghế sofa có một người đang cầm điều khiển bật tivi màn hình tinh thể lỏng.

Nhịp tim rộn ràng của Thiên Hạ lúc nãy bỗng chốc dịu lại, sau đó lại đập thình thịch, thình thịch liên hồi, Khưu Lạc ở trong ti vi, cuộc triển lãm đá quý của “Lý Ngự Thành” đã bắt đầu.

Cuộc triển lãm lần này chỉ có giới truyền thông của Ý và phóng viên của một số nước chính được phép tham gia phỏng vấn. Ống kính dần hướng vào trong, dưới “màn đêm” tối tăm là các loại đá quý được ngăn cách với rất nhiều loại kính ẩn hình, giống như những ngôi sao trên tường và trên sàn nhà. Phía giữa có một quầy lớn, viên đá quý khổng lồ đang phát sáng trong đêm tối. Mỗi sản phẩm đều được mài giũa tinh xảo, chắc chắn là được thiết kế đặc biệt, quả là độc đáo.

“A”, Thiên Hạ khẽ thốt lên, người cầm điều khiển ngồi trên ghế sofa chuyển sang kênh khác, cô nóng lòng nhưng không tiện nói gì, đành phải đến bên tường, khoanh tay trước ngực, chân trái hơi nhún xuống, nhìn chằm chằm vào những gợn nước trong xanh tung bọt trắng xóa.
Cô chưa bao giờ nóng lòng như thế, chưa bao giờ hoảng loạn như thế. Quen biết Khưu Lạc nhiều năm, cô đã học cách kiềm chế cảm xúc – cô thường không nhìn thấu Khưu Lạc, vì thế cũng không muốn bị anh ta nhìn thấu.

Bây giờ cô lại vứt bỏ lý trí, vứt bỏ tất cả sự phòng bị, mặc kệ cảm xúc của mình. Cô muốn đến trước mặt anh, muốn nhìn thấy anh, muốn gọi tên của anh…

Đến quảng trường Saint Marco, mọi người trong khoang đi ra ngoài, chỉ còn lại vài người.

Thiên Hạ đi ra boong, trạm tiếp theo là khu phố thương mại náo nhiệt, cuộc triển lãm của “Lý Ngự Thành” được tổ chức ở đó.

Cô nhìn thấy công trình kiến trúc màu đen ở phía xa, chiếc cano đỗ vào bờ. Cô nhanh chóng chạy vào phòng triển lãm với tốc độ nhanh nhất.

Bảo vệ đang nói bận rộn với phóng viên và khách tham quan, không cho những người không được mời vào. Nhân viên tiếp tân mỉm cười và nói: “Xin chào, xin cô cho xem thiệp mời”.

Thiệp mời… đã bị cô xé rồi.

Thiên Hạ bình tĩnh, nghĩ cách đối phó với nhân viên tiếp tân. Tình hình này rất rõ ràng, không có thiệp mời không được vào trong. Nhất định Khưu Lạc đang chủ trì buổi triển lãm, huống hồ cô không muốn để anh nhìn thấy mình khốn cùng đến nỗi không thể vào trong được.

Khi nhân viên tiếp tân đưa cho cô một cốc nước, Thiên Hạ nhân cơ hội ấy vứt chiếc cốc cho nhân viên tiếp tân, xông thẳng vào.

Phòng triển lãm tối đen, cô lấy lại bình tĩnh, nhẹ nhàng đi lại, tránh để bảo vệ phát hiện. So với những gì đã được nhìn thấy trên tivi lúc này, những trang sức đá quý trước mắt phát ra ánh sáng vĩnh hằng, những người không biết về đá quý đều say đắm ngắm nhìn không nói được lời nào, huống hồ là một người giám định đá quý?

Cô quên việc muốn gặp Khưu Lạc, dán mắt vào từng “ngôi sao”, lưu luyến không rời, vô tình, ánh mắt của cô dừng lại ở viên “đá qúy tuyệt thế” màu xanh ngọc.

Trong căn phòng tối om, ánh sáng chiếu vào đá quý, trở thành ánh sáng duy nhất phản chiếu khắp phòng, chiếu vào bóng người đan xen trong bóng tối và ánh sáng, chiếu vào đôi mắt xanh ấy.

Thiên Hạ dõi theo ánh sáng ấy.

Anh mỉm cười, giống như ngôi sao băng vụt qua trong đêm tối, sau đó, dáng người lại lẫn trong bóng tối.

Có ý gì vậy? Anh gửi thiệp mời cho cô, anh mời cô tới đây, vì sao lại quay người bước đi?

Đúng lúc Thiên Hạ thấy bực bội khó hiểu thì bỗng nhiên phía trước vụt sáng, ánh sáng chiếu vào người đàn ông trong bộ complet lịch thiệp.

Khưu Lạc trông thật nghiêm nghị và phong độ, mái tóc đã được vuốt keo bóng mượt, làm nổi bật những đường nét đẹp như tranh vẽ trên khuôn mặt. Khuôn mặt rạng ngời, đôi mắt trong xanh, giọng nói hoa mỹ vang lên qua chiếc micro: “Tôi rất vui vì các quý vị đã đến buổi triển lãm đá quý lần này, các vị đã nhìn thấy những viên đá quý của tập đòan “Lý Ngự Thành”. Nhưng….” Anh mỉm cười dịu dàng, “vẫn còn một thứ quý giá nhất, không hề thua kém bất kỳ thứ nào treo trên tường”.

Ánh đèn chiếu sáng một khoảng sân khấu phía trước, để lộ một quầy trang sức dưới mảnh vải lụa.

Anh bước lên trước, ánh đèn dõi theo. Anh từ từ cầm mảnh lụa ấy, sau đó kéo nó lên.

Mọi người đều dán mắt vào nó, không chớp mắt, bên trong là một viên đá quý óng ánh lung linh. Dưới ánh đèn chói lóa dường như không nhìn thấy hình dáng của nó, chỉ tỏa ánh sáng ra khắp mọi nơi.

“Chiếc nhẫn kim cương hình rắn nổi tiếng thời Victoria, phía trên có nạm hạt kim cương hình giọt lệ lớn nhất thế giới, đồng thời cũng là hạt kim cương to nhất hiện nay”.

Khưu Lạc vừa nói dứt lời, Thiên Hạ cảm giác tim mình thắt lại.

Ban đầu anh trải qua biết bao gian khổ đi khắp nơi tìm đá quý, cũng chỉ vì chiếc nhẫn này. Sau chuyến đi Ai Cập, anh liền từ bỏ kế hoạch tìm kiếm, vì sao bây giờ nó lại ở trong tay anh?

Bỗng nhiên Thiên Hạ cảm thấy có ánh sáng bao trùm lên người mình, chùm ánh sáng tỏa xuống người cô, cô và Khưu Lạc trở thành tiêu điểm của phòng triển lãm tối tăm.

Thiên Hạ nhìn về phía anh, không biết nói gì.

Khưu Lạc mỉm cười: “Thưa cô, có thể mời cô lên sân khấu không?”

Bước chân của cô bước về phía anh, đến bên cạnh anh, gần đến nỗi có thể cảm nhận được hơi thở và ánh mắt ấm áp của anh.

Cửa kính của quầy trang sức tự động mở ra, vật báu có một không hai hiện lên trước ánh mắt ngạc nhiên của tất cả mọi người. Dường như tất cả mọi người đều nghển cổ lên đã có thể quan sát được viên kim cương lớn nhất thế giới ở khoảng cách gần nhất.

Anh đưa những ngón tay dài về phía chiếc nhẫn kim cương phát sáng, khẽ cầm nó lên, đặt vào lòng bàn tay của cô.

“Đây là chiếc nhẫn đính hôn nổi tiếng nhất thời Victoria. Trước đây em nói lời của những người làm đá quý không đáng tin nhưng đá quý sẽ không nói dối. Vì vậy hôm nay anh dùng nó để cầu hôn với em nhé”.

Khưu Lạc nói xong câu ấy, hội trường lập tức vang lên tiếng bàn tán vang dội, ống kính máy ảnh hướng về phía họ.

Thiên Hạ nhìn vào mắt anh, ánh mắt ấy quá ấm áp, quá chân thật, cô nhìn mà người run lên.

“Anh biết em đang lo không biết có phải anh lại lừa em không, lại đang tính toán điều gì…”

“Không”, Khưu Lạc chưa nói xong, Thiên Hạ đã không chờ được ngắt lời anh: “Em không nghĩ như vậy”.

Khưu Lạc dịu dàng nhìn vào mắt cô, “Từ nay về sau, dù xảy ra chuyện gì, anh cũng sẽ nói với em, sẽ không một mình đối mặt nữa, vì thế…” Anh mỉm cười, “Lấy anh nhé, Thiên Hạ”.

Có thứ gì đó nóng rát chảy ra từ khóe mắt của cô, cô mỉm cười: “Vậy thì bây giờ anh có thể nói anh yêu em không?”

Khưu Lạc ôm Thiên Hạ vào lòng, ghé vào tai cô và nói: “Ngôn Thiên Hạ, anh yêu em, mãi mãi yêu em”.

Hoàn chính văn

5 thoughts on “[ĐQKND] Chương 10

  1. ” Đường Mộc Thục dõi theo bóng dáng của Thiên Hạ, đến khi không nhìn thấy nữa, sau đó quay người, nhìn sân bay đông người qua lại, mỉm cười và nói: “Cuối cùng thì vẫn không đến…”

    Cô biết Khưu Lạc bận rộn chăm sóc Trần Giai Vân và đứa trẻ kia, không thể phân thân được, nhưng nếu anh ta thực sự muốn đuổi theo Ngôn Thiên Hạ thì chắc sẽ xuất hiện. Xem ra…

    Đường Mộc Thục liếc nhìn cánh cửa vào đã đóng, khẽ cười và nói: “Tốt nhất đừng quay lại”. ”
    Ya phần ni ta không hiểu lắm! Rốt cuộc Đường Mộc Thục muốn nói đến điều gi?
    Có ngoại truyện không?

  2. truyện đẹp quá. yêu thì cứ yêu,đơn giản thôi mà, cứ dằn vặt chi cho bể thảm không bờ, thiếu điều buông tay vì rả rời mệt mỏi.

Phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s